Lý Thất Dạ nhìn nàng một cái, bình tĩnh mà gõ mặt bàn, tự nhiên mà cười nói:
- Chú ý hình tượng, chú ý hình tượng, một cái nữ hài tử không nên hơi tý là gầm thét giống như cọp mẹ, đây còn ra thể thống gì. Giữ vững tư thái thục nữ, thục nữ, biết cái gì là thục nữ không? Cái này không cần ta
tới dạy ngươi đi!
Lam y nữ tử tiếu chút nữa là hộc máu bỏ mình, không nhịn được mà tức
giận nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, nàng đều sắp bị tên tiểu quỷ này
khiến cho tức chết.
- Được rồi, xem trên phần là một phen thành ý của ngươi, ta liền hảo hảo nếm thử món ăn của ngươi đi, xới cơm!
Vừa nói, Lý Thất Dạ cầm chén đưa cho lam y nữ tử.
Lam y nữ tử có vọng động hung hăng đánh tên gia hỏa này một trận, tiểu quỷ này cũng quá tự cho là mình quá cao đi.
Mà Lý Thất Dạ nhìn nàng cười nói:
- Như thế nào, đây nhưng là chính ngươi nguyện ý lưu lại làm thiếu phụ
luống tuổi có chồng, người tu đạo nên có một cái tâm bền bỉ, đừng động
chút là bỏ dở nửa chừng.
Lam y nữ tử đều sắp hộc máu bỏ mình rồi, tức giận mà xới cho Lý Thất Dạ một chén cơm.
Nếu như ngoại nhân thấy một màn như vậy, tuyệt đối là cảm thấy không thể tin nổi, tuyệt đối là không dám tin vào hai mắt của mình, lam y nữ tử