Đối mặt với sát khí đáng sợ
kia của Lâm trưởng lão, Lý Thất Dạ ngược lại là ung dung tự tại, bình
tĩnh, mà Lục Bạch Thu nhất thời là mặt liền biến sắc, nàng hiểu được một vị Bảo Thánh Tôn một khi trở mặt, đó là một chuyện đáng sợ.
- Lâm trưởng lão cũng ở đây nha!
Đang ở thời điểm Lâm trưởng lão đằng đằng sát khí, ở ngoài cửa vang lên
một cái thanh âm thanh thúy, lúc này Lam Vận Trúc đã đứng ở ngoài cửa
rồi.
Lam Vận Trúc đứng ở cửa, nói:
- Không biết trưởng lão tới nơi này là có gì muốn làm đây?
- Là Lam chất nữ!
Nhìn hấy Lam Vận Trúc, Lâm trưởng lão thu hồi sát ý, lộ ra nụ cười, nói:
- Không có gì, lão phu chỉ là tìm Lý công tử tán gẫu một chút thôi, nếu
như hiền chất đã trở lại, ta đây sẽ không quấy rầy các ngươi!
Nói xong, xoay người liền rời đi.
Sau khi Lâm trưởng lão rời đi, Lam Vận Trúc không khỏi nhìn Lý Thất Dạ, mà hắn lại là nhún vai nói:
- Không có gì, đơn giản là uy hiếp cũ rích mà thôi. Nha đầu, làm vị hôn