Lý Thất Dạ mỉm cười nhìn Lam Vân Trúc tức tối, một lúc lâu sau hắn ngước lên nhìn màn đêm, khẽ thở dài.
Lý Thất Dạ nhỏ giọng nói:
- Thiên Lý, lần này đừng trách ta, chỉ trách đồ tử đồ tôn của ngươi
không biết tiến lùi. Để lại hoàng kim thần liễu, các báu vật là ta đã
cho Thiên Lý Hà rất nhiều. Có người không nghe lời thì đổi người ngoan
ngoãn quản lý sơn hà này.
Hôm sau, sáng sớm Lục Bạch Thu hoảng hốt chạy vào:
- Công tử, nguy rồi, nguy rồi!
Lý Thất Dạ mở mắt ra, bình tĩnh nói:
- Có chuyện gì? Trời sập sao?
Lục Bạch Thu thở hổn hển nói:
- Trời chưa sập nhưng Viêm Long đại sư huynh Thiên Lý Hà dẫn theo một đống người đến bắt công tử.
Lý Thất Dạ nheo mắt nói:
- Bắt ta?
Lý Thất Dạ cười tủm tỉm:
- Đi đi, nếu có người không biết chết sống là gì thì sẽ để bọn họ nếm mùi máu. Hôm nay à lúc Thiên Lý Hà nên đổi máu.
Lý Thất Dạmang theo Lục Bạch Thu ra ngoài, thấy Viêm Long mang theo đám cường giả hùng hổ ập đến.
Viêm Long thấy Lý Thất Dạ từ xa, mắt gã tóe lửa. Mấy hôm trước Viêm Long bị Lý Thất Dạ đánh nằm liệt giường, sư phụ của gã dùng nhiều đan dược
quý giá mới chữa lành vết thương. Giờ thấy kẻ thù hỏi sao Viêm Long
không đỏ mắt?
Lý Thất Dạ dẫn đám cường giả xông lên bao vây Lý Thất Dạ lại, không chừa một kẽ hở, không cho hắn có cơ hội trốn chạy.
Lúc này có nhiều đệ tử đứng từ xa thấy cảnh tượng đó nhưng không ai dám lên tiếng hay tới gần góp vui.
Hai ngày nay không khí Thiên Lý Hà đặc biệt căng thẳng, che lão Thiên Lý Hà ra lệnh phong tỏa Thiên Lý Hồ, không cho phép bất cứ người nào ra