- Đem chân tách ra!
Lâm Lạc bất mãn nói, hai chân nữ nhân này kết hợp, căn bản không có một
chút khe hở, để cho hắn ngay cả ngón tay cũng vào không được.
Đinh Đại Dung ở đâu chịu nghe, một bên cắn chặt môi, một bên đem đùi kẹp càng chặc hơn rồi.
- Vô vị chống cự, rất nhanh ngươi sẽ thích đấy!
Lâm Lạc cười rộ lên, hai tay bắt lấy hai chân của Đinh Đại Dung, nhẹ
nhàng tách ra, một vòng thần bí hoàn toàn lộ ra ở trước mặt của hắn.
Cảm giác được ánh mắt của Lâm Lạc chính chằm chằm vào nơi bí mật nhất
của mình, Đinh Đại Dung lập tức xấu hổ như máu, thẹn tùng mãnh liệt
làm cho đầu óc nàng trống rỗng.
- Hắc hắc, thật sự là một mảnh rừng rậm!
Lâm Lạc nằm xuống, ngang trường chi vật nhắm thẳng lối vào, chậm rãi lách đi vào.
- Đừng….
Đột nhiên Đinh Đại Dung phục hồi tinh thần lại, hai tay đẩy trên lồng ngực của Lâm Lạc, mềm mại mà cầu xin tha thứ nói.
- Cũng không phải chưa làm qua, còn rụt rè như vậy làm cái gì!
Lâm Lạc không chút do dự ưỡn eo, đâm vào thân thể Đinh Đại Dung thật
sâu, để cho diễm phụ vũ mị đẫy đà này không nhịn được ngóc cái cổ trắng