Lâm Lạc nghiêm nét mặt nói:
- Ngài là trưởng bối của Bán Yên cùng nữu nữu, tự nhiên cũng là trưởng bối của ta, cung kính đối với ngài là đương nhiên!
Hắn vừa nói ra lời này lập tức làm Liễu Bán Yên đỏ bừng mặt, tuy rằng
nàng biết Lâm Lạc có ý tứ với mình, nhưng ở ngay trước mặt Loạn Không
chí tôn nói ra lời như vậy bảo nàng làm sao không thấy xấu hổ?
Loạn Không chí tôn không khỏi lộ ra tia mỉm cười, nàng là mỹ nhân tuyệt
sắc, dù chỉ cười nhẹ cũng giống như hàn băng vạn năm chảy tan, tràn ngập cơn gió mùa xuân, làm trái tim người khác không ngừng đập mạnh.
Nhưng tuy rằng nàng tuyệt đại tao nhã, lại có khí chất chí tôn tối cao,
có thể ở trước mặt người khác lộ ra tình cảm thật sự là vô cùng hiếm
hoi.
- Ngươi có biết lai lịch của Thôn Thiên Đỉnh không?
Nàng chuyển đề tài, nhẹ nhàng hỏi.
Liễu Bán Yên, Hư Hải Quỳnh đồng thời nghiêng tai lắng nghe, ai cũng tràn ngập vẻ nghi hoặc, rõ ràng trong thiên hạ chỉ có tám kiện thần khí, tại sao lại xuất hiện kiện thứ chín.
- Vãn bối chỉ biết đây là bảo vật tổ truyền của gia tộc, nhưng thật hổ