- Trên thực tế là người Dịch gia muốn thiết cục giết ta, lại bị ta tiện tay làm thịt.
Lâm Lạc nhún vai trông hết sức hời hợt:
- Ta cuối cùng không bị người làm hại.
- Lâm Lạc, ngươi nghĩ một câu đã muốn chối sạch tội hay sao?
Dịch Vọng Hoài quát to.
Lâm Lạc cười tà một tiếng nói:
- Ngươi cũng không phải là lời một phía sao?
Hắn nguyên tưởng rằng Dịch gia sẽ không dám sinh sự, dù sao Bao Thức Lễ là
tiên cảnh chí cường giả, lại là tán tu không hề chịu quản chế, Dịch gia
đối Lâm Lạc khai đao, vậy thì chờ bị Bao Thức Lễ quậy cho long trời lở
đất.
Nhưng thật không ngờ Dịch Vọng Hoài bị cừu hận che mờ hai
mắt, không có cùng trưởng trong tộc bối thẳng thắn nói về sự tồn tại của Bao Thức Lễ. Chính là muốn chém giết Lâm Lạc, dẫn Bao Thức Lễ đứng ra,
dùng lực lượng gia tộc thay hắn báo thù.
Thế này cũng khó trách, Dịch Vọng Hoài chưa từng có thụ qua vô cùng nhục nhã như vậy, hắn đã bệnh tâm thần rồi.
Ông nói ông có lý, bà nói bà chính đạo, người nào cũng chỉ trích đối phương, lại không có nhân chứng, đúng là đau đầu.
Tám trưởng lão hai mặt nhìn nhau, Dịch gia, Tô gia bốn gã trưởng lão tự