Lâm Lạc cùng Lăng Kinh Hồng nhìn nhau, mơ hồ cảm giác một màn này có vẻ quen thuộc.
Một đường đi qua, không còn một con mãnh thú nào còn sống, mà khi bọn họ đi tới một đại sảnh bị phá mở trần nhà thì rõ ràng nhìn thấy một đôi kiềm
lớn như trường kích đỏ đậm, nhìn qua thật giống như bị nấu chín.
- Đây là…càng của Xích Thủy Hổ Giải!
Tô Nghiễm Khai thoáng chần chờ, sau đó dùng giọng nói thận trọng xác định.
Ba người đảo mắt nhìn qua, chỉ thấy trong đại sảnh còn chút mảnh nhỏ xác cua, thậm chí còn tìm được một mắt cua lớn cỡ đèn lồng!
- Xích Thủy huynh không ngờ…đã chết!
Tô Nghiễm Khai cơ hồ không thể tin được những gì mình đã nhìn qua.
Với thực lực của hắn cũng chỉ có thể áp chế Xích Thủy Hổ Giải, nhưng muốn
oanh giết nhị bộ mãnh thú này thì đừng mơ tưởng! Nhưng cường giả thần bí lại dễ dàng tiêu diệt hung vật này, huống chi còn tàn nhẫn phân thây
nó, đó là thực lực bậc nào?
Tuyệt đối càng mạnh hơn Tô Nghiễm Khai!
Có lẽ là Huyễn Linh cảnh hậu kỳ, đỉnh phong, thậm chí…tam bộ!
Lâm Lạc do dự một thoáng, nói:
- Có lẽ…không chỉ có một con Lôi Đình thú!
Nơi này mỗi đầu mãnh thú bị giết đều mất đi trái tim, mà Lôi Đình ấu thú
kia thích ăn trái tim của nhân loại, rất dễ dàng đem hai hình ảnh trùng
lặp vào nhau.
- Các ngươi gặp được con mãnh thú kia bất quá chỉ