Bát túc quái vật không thèm
nhìn tới, nó là do một đạo ý thức mơ hồ trong Thần Huyết biến thành, căn bản không có linh trí của chủ nhân chân chính, phản kháng là vì uy
nghiêm của thần linh, há có thể làm cho Tinh Vương luyện hóa!
Nó ngao lên một tiếng, một đạo âm ba đẩy ra, nhất thời trong thức hải
giống như nổi lên cuồng phong sóng lớn, chấn đến mức Lâm Lạc cùng Tử
Đỉnh đều chao đảo phiêu diêu.
- Ngươi đã không chịu nói, vậy thì trực tiếp trấn áp!
Lâm Lạc tâm niệm vừa động, Tử Đỉnh bỗng nhiên mở rộng, hình thành một đồ vật khổng lồ, hướng Bát Túc Quái trấn áp tới.
Đây là thức hải của hắn, được gọi lớn nhỏ là khái niệm không thể rõ
ràng, thức hải có thể dung nạp tinh thần, đây là phản xạ ý thức.
Bát Túc Quái giẫm đạp, từng đạo ngân quang đẩy ra, hướng phía trước bắn đi, cố gắng ngăn cản Tử Đỉnh áp xuống.
Hai bên trong nháy mắt hình thành xu thế giằng co.
Lâm Lạc lần đầu tiên chứng kiến Tử Đỉnh khi đối kháng thần thức không