Mượn hắn mà nói, tuy rằng
hắn không đến nỗi chứng kiến mỹ nữ thì lập tức nổi lên dục vọng, nhưng
nếu muốn hắn từ nay về sau không phát sinh quan hệ với Tô Mỵ các nàng,
vậy còn không bằng giết hắn cho xong!
Ngay cả hắn đều làm không được, dâm phụ này có thể làm được?
Kỳ thật bất kỳ sự vật nào tới cực độ cũng sẽ trái ngược lại, có đôi khi
chỉ đơn giản như thế! Nửa đời trước Triệu Ngọc Phi tuy rằng yêu mị phóng đãng, vô cùng dâm loạn, nhưng một khi phát hiện mình đã có nhi đồng, từ chuyển biến từ dâm phụ đến thánh nữ chỉ hoàn thành trong nháy mắt!
Nếu không nàng cũng sẽ không cự tuyệt đánh hữu nghị với hai người Thường Hiên.
Nhưng Lâm Lạc cũng không cần thành ý của nàng, bởi vì hắn đưa ra yêu cầu này chỉ muốn làm lót đường cho điều kiện kế tiếp.
- Yêu cầu thứ hai, ngươi có thể đeo vào trang sức, ta muốn chết khi nhìn thấy ngươi đẹp nhất!
Lâm Lạc làm ra bộ dáng một kẻ si tình, ánh mắt ngây thơ đủ khiến các thiếu nữ phải thét lên chói tai.
- Được!
Triệu Ngọc Phi cơ hồ không chút do dự đáp ứng, tay phải nhoáng lên, trên người đã thêm vài món trang sức, vật gì cần có đều có.
Ánh mắt Lâm Lạc nhìn chăm chú vào vòng cổ có Hỗn Nguyên Lệnh sau đó thu
liễm trở về, nhìn thấy Triệu Ngọc Phi đeo từng kiện trang sức, phục sức