- Một hai ba bốn năm, lên núi đánh lão hổ! Ha ha!
Đường Điềm luôn tinh nghịch, vừa cười hì hì vừa đi lên bậc thang:
- Ai đoán thử…
Nhưng vui quá hóa buồn, nàng đột nhiên lảo đảo trực tiếp trượt ngã, bốn chân quỳ rạp trên đất, rất có tư thế như “phục sát đất”.
- Ha ha ha, tiểu ma nữ ngươi thế nào rồi, phải lạy cầu xin bình an thì nói, nhưng phương hướng này đã sai lầm ah!
Lâm Lạc cười ha ha, hắn thích nhất nhìn thấy Đường Điềm thiệt thòi, điều này làm cho hắn cảm thấy thú vị.
- Người xấu, ô ô ô, Thanh di, đại phôi đản khi dễ ta!
Tiểu ma nữ không chút hình tượng ngồi dưới đất, lau mắt nói với Nghiêm
Thanh, nhưng có chảy nước mắt hay không thật đáng hoài nghi.
- Ân, dì giúp ngươi giáo huấn hắn!
Nghiêm Thanh mỉm cười, tiểu ma nữ rất biết nịnh nọt, cơ bản là người gặp người thích, nếu không sẽ không tới mức chọc ghẹo nhiều người như vậy
còn có thể nhảy nhót không ngừng.
- Rốt cục là chuyện gì xảy ra?
Lăng Kinh Hồng hỏi, một Tinh Vực chí tôn làm sao có thể vấp té? Tiểu ma nữ đột nhiên té ngã khẳng định phải có nguyên nhân khác.
- Có một cỗ áp lực cường đại, làm cho người ta đứng không vững đâu!
Đường Điềm quyệt miệng nói, miễn cưỡng đứng lên, nhưng thân hình lảo đảo lắc lư, tựa hồ tùy thời đều có thể té ngã.
- Ta né! Ta né!
Nàng lại vui vẻ, vỗ vỗ tay liền vận dụng không gian công pháp, thân hình chợt lóe, chỉ vượt qua bảy bậc thang lại hiện thân đi ra, đây chỉ sợ là không gian thuấn di khoảng cách ngắn nhất từ trước tới nay.
Cũng không phải Đường Điềm đùa giỡn, mà là áp chế nơi này thật quá lợi hại, khiến hư vô không gian cũng biến thành hỗn loạn.
- Oa, bị ép tới nặng nề, ô ô ô, Mỵ tỷ tỷ, hình như còn nặng hơn đại phôi đản đâu!
Tiểu ma nữ miệng không chút che đậy.
Nàng từng rình xem chuyện tốt giữa Lâm Lạc cùng chúng nữ, mà khi chúng
nữ nói chuyện phiếm cũng không tránh việc lý thú khuê phòng, làm tiểu ma nữ biết rất nhiều chuyện không nên biết. Nguyên một câu nói phải khiến
nàng thẹn thùng nhưng khi nói ra làm Tô Mỵ các nàng đỏ thẫm mặt, ngay
Nghiêm Thanh cũng nhỏ giọng nói thầm, tiểu ma nữ này quỷ tinh như thế,