- Thật…thật là khó chịu!
Nam Nhược Hoa lắc lắc mông, giống như đang câu dẫn Lâm Lạc.
- Thích thì kêu đi ra, làm chân thật chính mình!
Lâm Lạc cười xấu xa, có câu nói phá hư dễ dàng hơn xây dựng, Mai Hoa
tiên tử bỏ ra mười năm thời gian mới có thể phong ấn nhân cách giả
thuyết của Nam Nhược Hoa, nhưng Lâm Lạc chỉ cần hai ba lần thời gian hô
hấp đã hoàn toàn phá hỏng!
- Lâm huynh, Lâm huynh, ngươi bỏ qua cho Nhược Hoa đi!
Nam Nhược Hoa yếu đuối cầu xin tha thứ.
- Không bỏ qua, nếu không sau này nàng sẽ hối hận, ta cũng sẽ hối hận!
Lâm Lạc phóng xuất ra cự vật của mình, cọ sát giữa hai chân nàng.
Nam Nhược Hoa mị nhãn như tơ, thân thể của nàng vô cùng mẫn cảm, chỉ
chút kích thích đã khiến cho nàng ướt đẫm một mảnh, vạn phần chờ mong
Lâm Lạc mạnh mẽ xâm nhập.
- Ô ô…
Nàng khó thể nhẫn nhịn, phát ra tiếng khóc ròng khe khẽ, vừa tràn ngập