Dù sao Hoàng Lạc Nhan cũng là Niết Bàn Cảnh trung giai đỉnh phong, thực lực vượt qua Lục Thiếu Du quá nhiều.
Băng sơn khổng lồ không ngừng tan rã, nhưng tốc độ băng sơn tan rã không nhanh, Hoàng Lạc Nhan cũng dần dần chiếm cứ ưu thế.
- Lục Thiếu Du, tất cả sẽ chấm dứt, rốt cuộc ngươi vẫn không thể chống lại ta.
Hoàng Lạc Nhan vẫn cảm giác mình chiếm ưu thế, chính mình dùng toàn lực, Lục Thiếu Du chắc chắn sẽ bại trong tay của mình.
Đồ án âm dương trong băng sơn, Lục Thiếu Du gào thét, nguyên lực
trong người sôi trào, trong đôi mắt bắt đầu xuát hiện khí tức man hoang
tự nhiên, lân phiến trên người chấn động, gân xanh nổi lên trên mặt,
khóe miệng lúc này không ngừng có máu tươi chảy ra.
Trong nháy mắt này, khi Lục Thiếu Du toàn lực thúc dục nguyên đan chữ vạn trong đan điền, bỗng nhiên bộc phát tia sáng màu tím sáng chói, Lục Thiếu Du được rót thuốc trợ tìm, nguyên lực không ngừng bạo phát.
- Âm dương hóa ngũ hành, ngũ hành tương sinh tương khắc, phá cho ta!
Cùng lúc đó, Lục Thiếu Du không ngừng kết thủ ấn, quanh người có hào
quang kim, thanh, lam, xích, hoàng và đồ án âm dương tương liên với
nhau.
Ầm ầm.
Băng sơn lúc này nhanh chóng áp bách Hoàng Lạc Nhan, không còn xu thế tan rã nữa.
- Thủ đoạn rất nhiều, đều bất phàm!
- Không ngờ có thể chống lại, còn bất phân thắng bại nữa.
- Lục Thiếu Du thật cường hãn, nếu chính thức đặt chân lên Niết Bàn Cảnh, sợ rằng đã sớm đánh bại Hoàng Lạc Nhan rồi.
Người chung quanh không ngừng sợ hãi thán phục, thậm chí đám cường