Lục Thiếu Du mở hai tay ra, ôm chặt nha đầu này vào trong ngực, khóe miệng nở nụ cười thỏa mãn.
- Nha đầu kia rốt cuộc cũng buông xuống được.
Nhìn thấy cảnh này, cặp môi đỏ mọng của Lăng Thanh Tuyền khẽ mở, trong mắt hiện lên sự vui vẻ.
- Phụ thân, vậy người cẩn thận một chút, giải quyết lão thất phu kia, chúng ta còn phải đi tìm đại ca và bát đệ, cửu muội.
Lục Du Thược dựa vào vai Lục Thiếu Du rồi nói.
- Được rồi nha đầu, phụ thân sẽ không có việc gì đâu, nhất định phải
nhớ kỹ, có khả năng đoạn thời gian sắp tới ta sẽ không trở về. Trong
khoảng thời gian ngắn này tất cả phải nghe Tiểu Long thúc của con.
Lục Thiếu Du vỗ vỗ vai Lục Du Thược, nhẹ nhàng nói vào tai nàng,
sau đó nhẹ nhàng đẩy nàng ra. Miệng nở nụ cười vui vẻ, sau đó quay người bước ra một bước, ánh mắt trong chốc lát nhìn về phía Liên Hàn Long.
Liên Hàn Long nhìn thấy cảnh người nhà đoàn tụ mà nhi tử của hắn lại
bị chết, huyền tôn vong, chẳng khác gì là cửa nát nhà tan, khuôn mặt run rẩy, ánh mắt âm hàn tới cực điểm, miệng quát ra một tiếng quát lạnh
lẽo, nói:
- Tiểu tạp chủng, cáo biệt xong chưa?
- Lão thất phu, ngươi cho rằng ngươi có thể làm gì được ta hay sao?