Sáng sớm, bên trong dãy núi trùng điệp xanh biếc, mây mù lượn lờ như tiên cảnh.
Trên hải vực vô tận, không ít thân ảnh trôi nổi giữa không trung.
Hai người Lục Thiếu Du cùng Thái A quay đầu nhìn lại, nơi đó là lối
vào mật địa Thiên giới, không nghĩ tới nhanh như vậy phải rời khỏi mật
địa.
- Thiếu chủ, một ngày kia chúng ta sẽ trở về, tới lúc đó hết thảy đều khác hẳn.
Vô Tướng thoáng do dự nói.
- Hô!
Lục Thiếu Du thở sâu một hơi, không nói gì, ánh mắt thoáng hiện tinh quang.
- Chúng ta đi thôi, phía trước là không gian trùng động, như vậy có
thể đi vào Thương Khung chiến trường, tới bên kia sẽ có người Thượng
Thanh thế giới tới tiếp ứng chúng ta.
Một đại hán nhìn Lục Thiếu Du cùng Thái A nói.
- Đi thôi!
Lục Thiếu Du gật đầu, định xoay người rời đi.
- Thiếu Du huynh đệ!
Nhưng đúng lúc này cửa không gian vào mật địa nổi lên dao động, sau
đó từng đạo thân ảnh lướt ra, vài lần lắc mình đã xuất hiện trước người