Phượng Tuy trầm giọng nói, hàn ý bắn ra, nói:
- Nếu hắn dám động thủ, cũng là chuyện tốt, đến lúc đó sẽ có người
quang minh chính đại giết hắn, cho dù là chân lý Niết Bàn thì thế nào,
giết trước tấu sau, loại người này càng sớm đánh chết càng tốt, không
thể lại để hắn phát triển.
Một đêm qua đi, sáng sớm, sơn mạch không ngớt, quần phong còn có sương mù du đãng.
Lúc này có một thanh niên đáp xuống ngọn núi, hắn mặc trường bào rách nát, sắc mặt đầy lãnh ý, người này chính là Lục gia lão đại Lục Kinh
Vân.
Lục Kinh Vân đáp lên ngọn núi, ánh mắt nhìn qua phía chân trời, ánh
mắt chấn động, thè lưỡi liếm môi, lập tức thân hình thẳng tắp, đôi mắt