Bốn chữ to chụp xuống ầm ầm!
Kiếm Linh quát lớn một tiếng, Cửu Kiếp kiếm trong tay, đột nhiên phát ra một chiêu ‘Trảm tẫn thiên hạ bất thu đao’!
Xuy một tiếng, ở chính giữa chữ ‘đình’ ở phía trước bị đục ra một cái
động lớn, Kiếm Linh điều khiển thân thể của Sở Dương chu qua khỏi cái
động này, nhanh chóng phi hành!
Nhưng trì hoãn một chút như vậy, Dạ Võng Nhiên ở sau lưng đã đuổi tới trong vòng trăm trượng.
"Thượng Bích lạc, hạ Hoàng tuyền, ngươi đừng mơ trốn thoát!" Dạ Võng Nhiên lại hét lớn một tiếng.
Phía trước, lại có mười một chữ to chụp xuống!
Kiếm Linh lại đột phá, kêu lên: "Dạ Võng Nhiên, nếu ngươi còn không
quay về, người Dạ gia các ngươi ở bên kia sẽ bị giết sạch!”
Dạ Võng Nhiên bi phẫn cười to: "Cho dù là bị giết sạch, ngươi cũng đừng hòng còn sống!”
Kiếm Linh không nói gì, tiếp tục chạy trốn: Thằng này điên rồi!
Hai cái bóng người, một trước một sau, bay nhanh trên không trung.
Có thể thấy là, khoảng cách từ Dạ Võng Nhiên ở sau tới Hắc y nhân ở trước càng ngày càng gần!
Khoảng cách, đang bị rút ngắn lại từng chút một!
Do Kiếm Linh có thân pháp, cùng tốc độ quỷ dị, nếu là bất cứ một vị
thánh cấp cao thủ nào khác, đều đã bị Dạ Võng Nhiên bắt được từ sớm rồi. Các tầng Kiếm Linh không tách biệt, đúng là một thứ tuyệt diệu trong
nhân gian!
Nhưng, sự chênh lệch đối với đối phương thật sự là quá lớn, bất kể như thế nào, thì cũng không thoát khỏi đối phương.
Dạ Võng Nhiên đã muốn giận điên lên!
Chính mình lại bị người khác trêu đùa như thế! Đây quả thực là vô cùng nhục nhã!
Mục tiêu của Kiếm Linh vô cùng rõ ràng: Liều mạng cũng muốn chạy vào