Lăng Tiếu theo chỉ thị mang theo đoàn người đi tới Tử Phong cốc, là nơi mà hắn mới tiến vào tông môn nhận thử huấn.
Về phần tại sao cần đến Tử Phong cốc, trước đó Mộc Hòe cũng đã nói cho hắn biết.
Nơi này là truyền tống trận duy nhất của Tử Thiên tông thậm chí là trong phạm vi quản hạt của tông môn.
Lăng Tiếu có xem qua tác dụng của truyền tống trận trong một ít quyển sách.
Truyền tống trận là do trận đồ đại sư cùng đại năng thiên tôn giai cùng
nhau tiêu phí vô số tinh lực xây dựng một loại trận pháp tương tự như
thuấn di, có thể giúp người chỉ trong nháy mắt di chuyển ra ngoài xa vạn dặm, điều kiện tiên quyết là bên kia cũng phải có tiết điểm của truyền
tống trận, không phải muốn đi đâu thì đi được tới đó.
Hơn nữa mỗi một lần sử dụng truyền tống trận đều cần tiêu hao không ít
năng lượng của thú đan cao giai mới có thể sử dụng, cho nên nếu không có đại sự gì thì sẽ không ai dễ dàng sử dụng.
Địa phương đặt truyền tống trận nằm gần đầm nước tận sâu trong Tử Phong cốc.
Nhìn thấy địa phương kia, sắc mặt Băng Nhược Thủy đỏ hồng, nàng nhìn chằm chằm Lăng Tiếu một lúc lâu mới nói:
- Ngươi còn nhớ rõ chuyện ngươi đã làm đi, dù sao ngươi phải phụ trách đối với ta.
Lăng Tiếu biết nàng nói việc gì, chỉ đành cười khan nói:
- Đó không phải do hiểu lầm sao?
Trong lòng hắn nhủ thầm ngày đó còn kêu đánh kêu giết đâu, lúc này tại
sao lại gọi bổn thiếu đi phụ trách? Bỏ đi, bổn thiếu chịu thiệt thòi phụ trách lên tận giường là được.
Ngọc Liệt Diễm đứng bên cạnh Lăng Tiếu trong ánh mắt mang theo u oán nói:
- Ngươi không phải đã sớm nuốt chửng nàng rồi đi?
Lăng Tiếu bị câu nói của nàng khiến ho khan, trừng mắt nói:
- Muốn ăn cũng ăn cô trước.
Sau đó đổi lấy nụ cười như si ngốc của Ngọc Liệt Diễm nói:
- Tốt nhất hiện tại ngươi liền ăn ta, dù sao cả đời này ta bám sát theo ngươi.
Nói xong lại liếc mắt đưa tình, mê chết người không đền mạng, khiến toàn thân Lăng Tiếu như sốt nóng.
Lão giả trấn thủ truyền tống trận là người quen, Lăng Tiếu từng gặp mặt một lần, hơn nữa trí nhớ còn khắc sâu.
Lão giả vẫn cưỡi trên Bạch Tuyết Ngưu, trong tay cầm ống sáo nhàn nhã tiêu sái nhìn đoàn người của Lăng Tiếu.
Lăng Tiếu thi lễ với lão giả, sau đó nói rõ ý đồ đến.
Lão giả đã sớm nhận được thông tri, ý cười đầy mặt gật đầu nói:
- Đi theo ta.
Chợt nói tiếp:
- Trước kia cảm thấy tiểu tử ngươi là kẻ dối trá, không nghĩ tới còn có
Truyện "Thần Khống Thiên Hạ Chương 479: Đến Vạn Thú Thành (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Thanks you !!!