Đây chẳng phải nói người trước mắt này chỉ bằng vào thân thể đã có thực lực nửa bước Vương cấp sao?
Hai người bọn họ nhìn chằm chằm vào hai tay Lăng Tiếu, hy vọng có thể từ trên tay hắn trông thấy bao tay hoặc binh khí kỳ lạ gì đó.
Đáng tiếc, bọn hắn ngoại trừ thấy một đôi nắm đấm màu vàng trần trụi ra thì không thấy bất cứ thứ gì khác.
Kinh hãi nhất không ai qua được La Bá Hưng mới từ giữa không trung đáp xuống đất .
Hắn vốn tưởng rằng một kiếm liền có thể phân thây Lăng Tiếu.
Vừa rồi hắn đã dùng hết năm thành công lực, cho dù là đỉnh phong Linh Sư cũng chỉ có nước vẫn lạc, cho dù là Thiên Tinh hoặc Vũ Mị Nương muốn
tiếp một chiêu này cũng không dễ.
Đáng tiếc, hắn sai rồi, hơn nữa còn sai rất không hợp thói thường.
Đối phương tuyệt đối không chỉ đơn giản là cao giai Linh Sư, thân thể còn cực kỳ cường hãn.
- Còn dám khiêu khích!
Lăng Tiếu trừng mắt liếc La Bá Hưng nói một tiếng, tiếp theo mới nặng nề nói:
- Ngươi liền đi chết đi!
- Ngươi. . . Tốt, tốt, La Bá Hưng ta là lần đầu nghe được lời cuồng vọng như thế đấy ... cho dù là Vương cấp ở trước mặt bổn vương cũng không có tư cách này.
La Bá Hưng thẹn quá hoá giận gầm lên vài tiếng, một thân khí thế vẻn vẹn tăng vọt, không khí quanh thân cũng sinh ra chút áp bách.
Lăng Tiếu lộ ra ánh mắt khinh thường, một thân khí thế cũng tăng vọt
- Đến đây đi, cho ta xem thử thực lực ba tông đến cùng có xứng với thực không!
Lăng Tiếu chiến ý mười phần mà hướng phía La Bá Hưng vẫy vẫy tay nói.
Hắn đã cảm giác được sự tồn tại của Thiên Tinh và Vũ Mị Nương nên liền cải biến quyết định.
Một trận chiến này nhất định phải hảo hảo cho đám gia hỏa coi trời bằng
vung bọn hắn thấy, không phải người nào cũng bị ba tông các ngươi khi
dễ, mặc các ngươi chém giết.
Lăng Tiếu cũng có kiêu ngạo và tự phụ của mình.
- Ngươi được, bổn vương sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là chênh lệch.
La Bá Hưng súc kình hoàn tất, quát to một tiếng, hai tay cầm Cự Kiếm, chém ra kiếm quang giao thoa.
Kiếm quang kéo lấy nửa phần linh lực quanh thân, lực sát thương và tốc độ đều là hơn trước đây cả mười lần.
Kiếm quang vù vù chỉ trong nháy mắt đã đến trước mặt Lăng Tiếu.
Lăng Tiếu lộ nụ cười lạnh, không sợ chút nào, hai đấm như rồng ra biển đấm thẳng về phía kiếm quang.
Ầm ầm!
Kiếm quang không tạo thành tổn thương quá lớn cho Lăng Tiếu, trực tiếp bị một quyền của hắn đánh tan.
La Bá Hưng sớm đã thừa cơ vọt lên đỉnh đầu Lăng Tiếu, một chiêu Thái Sơn áp đỉnh vô cùng cường hãn chém tới Lăng Tiếu.
- Hắc, ta cũng không tin đầu của ngươi cũng làm bằng sắt
La Bá Hưng lộ ra âm lãnh nói.
Lúc Cự Kiếm rơi vào vị trí của Lăng Tiếu, La Bá Hưng cảm giác một kiếm
này của mình như rơi vào khoảng không, lúc này trong nội tâm thầm nói:
- Nguy rồi.
Thân thể của hắn vẫn đang rơi xuống, không thể tự do phi hành như Vương
cấp, cũng không có biện pháp làm ra thay đổi tạm thời, đúng là lúc sơ hở đại lộ.
Lăng Tiếu sao có thể bỏ qua cơ hội đánh chó mù đường này, hai đấm ẩn
Truyện "Thần Khống Thiên Hạ Chương 534: La Bá Hưng Hung Ác (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Thanks you !!!