Cầm khế ước bán thân đi đến trước mặt Phó Thư Bảo, nữ nô đó bỗng quỳ xuống, khấu đầu ba cái rồi nức nở nói:
- Đa tạ ơn cứu giúp của công tử, sau này Tư Ti dù có phải làm trâu làm ngựa cũng xin báo đáp công tử.
Thì ra tên nàng ta là Tư Ti, ánh mắt Phó Thư Bảo dừng lại trên khuôn
mặt nàng ta, chỉ thấy một đôi mắt sáng, hàm răng trắng muốt, làn da sáng bóng, quả là một vẻ đẹp thanh lệ thoát tục, chẳng trách gia nô của La
gia lại không nỡ bán đi.
- Công tử, đây là số tiền còn lại, nô tì không dám lấy.
Ánh mắt Phó Thư Bảo nhìn Tư Ti khiến nàng cảm thấy thấy xấu hổ, mặt đỏ
lựng lên, không dám nhìn thẳng vào mắt Phó Thư Bảo, chỉ cúi đầu đem túi
tiền đưa lại cho hắn.
- Đó là tiền thưởng cho ngươi, ngươi
không dám tiêu thì để bọn họ dắt ngươi đi mua mấy thứ như đồ trang sức