- Cho trẫm biết, nó có cảm giác như thế nào?
Phó Thư Bảo: “….”
- Có giống cảm giác ăn mật đường không?
- Là cảm giác đó, rất ngọt ngào.
Phó Thư Bảo căn bản chưa hôn Chi Ni Nhã, bởi thân thể hắn có độc tố biến
thái kia, hôn một cái là đau vài ngày ngay. Nhưng vì thỏa mãn lòng hiếu
kỳ mạnh mẽ của vị nữ hoàng này nên hắn đành phải nói dối trái lương tâm
vậy.
- Đáng giận, nàng không ngờ lại đi trước ta một bước...
Tú Ngọc lẩm bẩm, trên mặt đầy vẻ buồn bực.
- Hóa ra không chỉ là một thiếu nữ muốn nhanh trưởng thành mà còn có tính ảo tưởng mạnh. Sinh ra trong gia đình đế vương, bị bảo vệ nghiêm mật,
lại được chiều chuộng, không cách nào tiếp xúc được với phương diện kia. Hiển nhiên sự hiếu kỳ và khao khát của nàng hơn hẳn người thường. Thật
ra nàng cũng đáng thương...
Rốt cục Phó Thư Bảo đã hoàn toàn hiểu rõ nữ hoàng Tú Ngọc này rồi.
- Phó ái khanh. Ngươi còn chuyện gì hay nữa không?
Ngượng ngùng trầm mặc một hồi, Tú Ngọc lại cất tiếng hỏi.
Phó Thư Bảo cười nói:
- Có chứ. Bảy chú lùn dũng sĩ và công chúa bạch tuyết, còn cả chuyện Ngưu Lang Chức Nữ. À, còn cả chuyện Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài. Ta biết