Phó Thư Bảo ngừng cười, thở dài một tiếng, nói:
- Không phải là
ta không hiểu điều này, thế nhưng, cương thổ nghèo nàn như vậy, ngài lấy cái gì để đấu với hai vị ca ca của ngài đây? Phụ hoàng của ngài ra
quyết định này kỳ thật đã không còn lựa chọn nào khác, ngài tưởng hai vị ca ca của ngài có thể bỏ qua như vậy sao? Thế chân vạc của ba vị Vương
Tử, người yếu nhất là ngài sẽ bị ăn trước tiên.
Tú Lý nói:
- Cho nên ta mới đến tìm ngươi thương lượng, đồ đệ, ngươi chính là tâm
phúc của ta, sau này ta đều nhờ cả vào ngươi, bằng không thì ta cũng
không để Tú Ngọc muội tử phong ngươi làm Bảo hầu tước rồi.
Phó Thư Bảo liếc nhìn Tú Lý một cái, nói:
- Sư phụ, chẳng lẽ trong lòng ngài đã có tính toán cụ thể rồi?
Tú Lý gật gật đầu, nói:
- Đương nhiên, trước khi đến chỗ ngươi, trên đường ta đã suy nghĩ kỹ,