Hành lang yên tĩnh không một bóng người, một cái đại môn đóng chặt nơi cuối hành lang, không có người phòng thủ.
- Chính là chỗ đó, người của ta tra được Thái Bình vương tước cùng Thanh Dật vương tước chính là ở trong gian phòng này.
Trư Hoàng chỉ đại môn đóng chặt kia, nói.
Phó Thư Bảo cười hắc hắc.
- Bất quá chỉ là hai cái vương tước phế vật, lại muốn hai tuyệt thế cao
thủ chúng ta tới ám sát, coi như là cấp cho bọn hắn mặt mũi, dù sao
thì... chết vẫn còn vinh quang, chính là ý này a!?
"Tới nước này
rồi, ngươi rõ ràng còn cùng lão tử nói cái gì 'dù chết vẫn còn vinh
quang", thật khờ dại hết biết, chờ một chút, ngươi không phải dù chết
vẫn còn vinh quang, mà là... sống không bằng chết"
Trư Hoàng thầm cười trong lòng, ngoài mặt lại treo lên bộ dáng ngưng trọng.
- Thời gian có hạn, chúng tay mau mau hành động, mau chóng giải quyết hai tên vương tước phế vật, sau đó rời khỏi nơi này.
- Được!
Một chữ vừa ra, trong tay Phó Thư Bảo đột nhiên nhiều thêm một cây trường