- Là ngươi!
Nữ tử này chỉ vào Sở Nam, sau đó cuồng tiếu, nói:
- Ha ha ha, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ngươi cũng thành thiên tài, không, ngươi hẳn là huyết nô đê tiện mới đúng…
- Phỉ Phỉ, hắn là ai?
Tên Huyết Ma tộc nhân ngồi trên ghế gọi là Huyết Hành Thiên, bất ngờ nhìn
nữ tử, ngữ khí cực kỳ bất thiệ mà hỏi, trong đôi huyết nhãn còn lóe lên
tia sáng dị dạng.
Nữ tử này nhất thời dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến trước mặt Huyết Hành Thiên, giống như chó con nép vào dưới chân
Huyết Hành Thiên, còn nịn nọt đưa lưới ra liếm, nói:
- Chủ nhân, hắn gọi là Lâm Vân, là cừu nhân của Phỉ Phỉ, hắn đã giết cả nhà Phỉ Phỉ, xin chủ nhân hãy báo thù cho Phỉ Phỉ.
Phỉ Phỉ họ Vân, lúc Sở Nam cứu Vũ Hạo thì đã kết cừu oán với cả nhà ả.
Sở Nam lúc nhìn thấy Vân Phỉ Phỉ, thiếu chút nữa không nhận ra, bởi vì hắn có đến bây giờ vẫn chưa từng để Vân Phỉ phỉ vào mắt, giờ nghe Vân Phỉ
Phỉ nói vậy, Sở Nam cũng nhớ lại, quả thật đúng là có việc này, Vân Phỉ
Phỉ nói thật, chỉ có điều còn thiếu khúc dạo đầu, đó chính là Vân Phỉ