Trong điện, có bài trí một ít đồ vật bình thường, ví dụ như bình hoa, bàn ghế, bút lông...
Nhưng mà, những vật này mang đến cho người nhìn cảm giác chính là đã tồn tại
từ rất lâu rồi, Sở Nam thậm chí còn cảm nhận được khí tức trầm trọng của thời gian!
Nhưng khi Sở Nam bước vào trong thì trong đầu, trong
tâm thần chỉ còn lại một lão giả tóc vàng mang phong cách cổ xưa, trầm
trọng, giống như một cái hồ trong núi sâu mấy ngàn năm chưa từng gợn
sóng qua.
- Ngươi thực sự đã đến rồi?
- Đến rồi.
Một hỏi một đáp, tựa như đã quen thuộc mấy trăm năm vậy, nhưng mà Sở Nam lại biết cái hàm nghĩa che dấu bên trong câu hỏi này.
- Tốt, ngồi đi.
Sở Nam đi qua, khoanh chân ngồi xuống trước mặt lão giả, lão giả lấy ra ba khối xương đưa cho Sở Nam, nói:
- Ta muốn giúp ngươi cốt toán một lần, ngươi chỉ cần cầm trong tay rồi thả xuống là được, đồng ý chứ?
Nói xong, lão giả nhìn thấy hai mắt nhìn chằm chằm ba khối xương trong tay, hai mắt có chút phát sáng, lão giả thấy vậy không khỏi lên tiếng hỏi:
- Ngươi biết ba khối xương này?
Sở Nam nhẹ gật đầu!
Kinh ngạc, từ trong ánh mắt lão giả hiện lên, lão giả cuống quít hỏi:
- Ngươi biết rõ lai lịch của chúng sao?
Lần này, lại đến phiên Sở Nam kinh ngạc, Sở Nam nói:
- Ta đang chuẩn bị hỏi Điện chủ đại nhân lai lịch của đám xương cốt này.
- Ngươi cũng không biết?
- Không biết.
- Vậy ngươi như thế nào biết chúng?
- Ta đã gặp qua rất nhiều, khối lớn nhất chính là thấy được trong Toả hải bí cảnh.
- Ân?
Trong con mắt đục ngàu của lão giả đột nhiên trở nên sâu thẳm vô cùng, tự định giá trong chốc lát, lão nói:
- Ta trước kia cũng không phải dùng ba khối xương này để bói toán mà dùng một cái mai rùa vạn năm, đáng tiếc, tại lúc tính ra tại Cực tây chi địa sẽ xuất hiện một cái tồn tại cường đại đã bị huỷ.
Sở Nam kinh hãi trong lòng nhưng bên ngoài lại tận lực duy trì vẻ bình tĩnh!
- Những khối xương này ta cũng không biết lai lịch cụ thể, chỉ biết là
chúng tuyệt không bình thường! Lúc ta dùng chúng để bói toán thì tiêu