Tử Khống Mỹ Mẫu

Chương 5: Ôn lại sữa mẹ

Chương 5: Ôn lại sữa mẹ
“Con đâu có nói ngọt đâu, con toàn nói thật mà?” Ta cười nói, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vẽ vài vòng trên đùi mẹ – làn da trắng như tuyết ấy mềm mại dị thường.
“Thôi được rồi, đừng có làm trò.” Mẹ vừa cười vừa véo ta một cái, khoé miệng khẽ vén lên nụ cười dịu dàng, rồi cầm máy sấy thổi khô mái tóc ướt sũng của ta.
Ta nhắm hờ hai mắt, thoải mái tận hưởng bàn tay nhỏ mềm như không xương vuốt ve trên đầu. Gió nhẹ thoảng qua những sợi tóc còn ẩm ướt, mang lại cảm giác dễ chịu đến lạ. Mày ta khẽ nhíu, mắt khép hờ, tựa như chú mèo con đang say giấc – đáng yêu hết chỗ nói.
Mẹ thổi xong mấy phút, cất máy sấy đi, đứng dậy đi lấy một ly sữa bò nóng hổi đặt trước mặt ta.
“Uống chút sữa đi.” Mẹ khẽ giọng.
“Cảm ơn mẹ.” Ta ngồi dậy trên giường, đón lấy ly sữa, vừa đưa lên môi nhấp một ngụm thì ngoài cửa vang lên tiếng chuông.
Ta và mẹ liếc nhau, ánh mắt đầy tò mò. Ta đứng dậy đi ra mở cửa.
Mẹ vừa mở cửa, liền thấy một người đàn ông mang giày tây đứng ngoài – tầm ba mươi mấy tuổi, dung mạo coi như tuấn tú, nhưng thần sắc toát lên vẻ kiêu căng ngạo mạn.
Thấy hắn, đôi mày liễu của mẹ khẽ nhíu lại, nét mặt hiện rõ vẻ khó chịu. Rõ ràng nàng chẳng ưa gì người đàn ông này, nhưng vì lễ độ, vẫn hỏi một câu: “Diệp Văn Đào, anh đến đây làm gì?”
Nhìn thấy mẹ trong chiếc váy ren gợi cảm, thân hình nóng bỏng, đôi chân thon dài quyến rũ, cộng thêm ngũ quan tinh xảo, ánh mắt Diệp Văn Đào lập tức lóe lên tia tham dục.
Hắn cười khà khà: “Thu Thủy, hôm nay là kỷ niệm năm năm quen biết của chúng ta, đây là món quà anh tặng em.”
Nói rồi, Diệp Văn Đào như dâng báu vật, từ sau lưng rút ra một bó hoa hồng lớn, đưa ra trước mặt mẹ.
“Thu Thủy, bó hoa này tuy chẳng thể thay lời cho tình yêu anh dành cho em dù chỉ một phần ngàn vạn, nhưng cũng đủ để thể hiện tấm lòng anh.” Hắn nhìn mẹ với ánh mắt cháy bỏng, tràn đầy say mê.
“Diệp Văn Đào, tôi nhắc anh một lần nữa, chúng ta không thân thiết đến mức gọi tên thân mật như vậy. Xin hãy gọi tôi đủ tên.” Mẹ lạnh lùng đáp.
Mặt Diệp Văn Đào lập tức biến sắc – u ám, khó chịu, phẫn nộ, thất vọng, đau đớn – mọi cảm xúc quấn lấy nhau trên gương mặt hắn. Nhưng rồi, dường như nghĩ tới điều gì, sắc mặt hắn lập tức dịu lại, cười nói: “Thu Thủy, anh biết em chưa thể chấp nhận anh ngay được, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc.”
Mẹ khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn. Còn Diệp Văn Đào thì trong lòng đang nghĩ: chỉ cần cưới được người phụ nữ trước mặt này, hắn sẽ tiết kiệm cả mấy chục năm phấn đấu – quyết rồi, nhất định phải chiếm được người phụ nữ này. Khi đã bắt được nàng, hắn sẽ dùng thân thể mạnh mẽ giày vò nàng trên giường cho thỏa.
“Thu Thủy à, tôi còn có một món quà nữa dành cho tiểu Từ – để tôi vào nhà ngồi một lát được không?” Hắn vừa nói vừa nhặt chiếc hộp quà dưới đất lên.
“Gọi tôi đúng tên, nếu không, xin mời ra khỏi nhà tôi.” Mẹ nổi giận. Nếu không vì còn hợp tác làm ăn, nàng đã chẳng buồn đón tiếp hắn từ đầu.
“Được, được rồi, tôi biết rồi.”
Nghe vậy, sắc mặt mẹ mới dịu xuống chút. Nàng nhường người, ra hiệu cho hắn bước vào.
Da mặt Diệp Văn Đào quả thật dày, hắn xách túi lớn túi nhỏ đi vào, đặt lên bàn trà trong phòng khách, rồi cầm một chiếc hộp quà đưa cho ta: “Tiểu Từ, đây là món quà chú chọn cho cháu, mở ra xem có thích không?”
Lòng ta lập tức dâng lên cảm giác ghê tởm. Gọi mẹ ta bằng “Thu Thủy”, còn dám gọi ta là “tiểu Từ”? Ngươi có xứng không?
Ta quét hắn một ánh mắt khinh miệt, chẳng thèm nói một lời, cúi đầu lách người đi qua, chẳng buồn liếc tới.
Diệp Văn Đào sượng trân trên mặt, nghiến răng nghiến lợi, nhưng chỉ chốc lát sau lại lùi về trạng thái bình thường, tự nhiên ngồi phịch xuống ghế sofa.
Ta đi vào phòng chưa được mấy phút, mẹ đã đẩy cửa bước vào: “A Từ, sao lại giận dữ vậy?”
Đôi chân trắng ngần của mẹ bước lại gần, nàng ôm ta vào lòng. Ta giãy giụa vài cái không thoát, đành phải đầu hàng.
“Mẹ, mẹ không thương con sao?” Gương mặt ta chôn sâu trong lớp ren mỏng che ngực mẹ, ngửi thấy mùi sữa ngọt dịu thoang thoảng – cảm giác ấy làm ta nhớ về những ngày được bú mẹ, đúng kiểu “rửa mặt bằng sữa” trong truyền thuyết.
“Ngốc ơi, mẹ là mẹ của con mà, con chính là miếng thịt trên người mẹ. Làm sao mẹ có thể không thương con được?” Mẹ xoa đầu ta, hôn nhẹ lên trán, giọng đầy chiều chuộng.
Mẹ ôm chặt ta trong lòng. Ta ngước lên, thấy mẹ mặc chiếc váy ngủ ren mỏng manh, lộ ra vòng ngực gợi cảm. Sức hút ấy khiến tim ta đập dồn, hơi thở phả vào cổ mẹ, khiến nàng cười khúc khích.
“Kẽo kẹt… kẽo kẹt…” – tiếng cười của mẹ trong trẻo, mê hoặc đến lạ. Cổ họng ta bỗng khô rát, không nhịn được nuốt nước bọt.
“Mẹ… con khát…” Ta đỏ mặt thì thầm.
Mẹ nghe vậy, buông ta ra, định đứng dậy đi rót nước. Ta níu tay mẹ lại: “Mẹ, con muốn mẹ cho con bú như ngày xưa…”
Mẹ bừng đỏ mặt, trợn mắt nhìn ta một cái. Ta cười hềnh hệch, lòng bỗng thấy vui sướng vô cùng.
“Đồ trẻ ranh, dám sờ ngực mẹ! Có tin mẹ xé nát quần đùa con không?” Mẹ giả vờ giận dữ răn đe.
“Ha ha, mẹ không nỡ đâu mà!” Ta cười tinh nghịch. Ta biết mẹ, miệng thì cứng rắn, lòng lại rất mềm. Thực ra bà thương ta hết mực.
Ta dụi đầu vào lòng mẹ, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ thân thể nàng – cảm giác hạnh phúc tràn ngập. Mẹ với ta như người mẹ ruột, lúc nào cũng mang lại an toàn và ấm áp.
“Đồ ranh con, con có ăn không?” Chốc lát sau, mẹ dùng ngón tay thon nhắn chọc nhẹ lên đầu ta. Ta ngẩng mặt lên, chớp chớp đôi mắt.
Lúc này, mẹ buông chiếc dây quai ren bên vai xuống. Đôi gò bồng đảo trắng nõn, đầy đặn hiện ra trước mắt ta. Mùi sữa thơm ngào ngạt lan tỏa khiến ta gần như không kiềm chế nổi.
Ngực mẹ rất đầy, không chỉ trắng mà còn tròn trịa, căng mịn. Dù đã sinh ta từ lâu, nhưng vì thường xuyên tập thể hình và yoga, ngực nàng vẫn săn chắc, chưa hề chảy xệ. Núm vú hồng nhạt, bao quanh là quầng vú màu xám tro nhạt – nhìn mà mê. Có lẽ vì ngại ngùng, quầng vú của mẹ hơi nổi mụn gài.
Sau khi ba mất, mẹ đã phẫu thuật để duy trì tuyến sữa. Cứ vài ngày, mẹ lại nhờ ta hút sạch sữa trong bầu ngực – tựa như lần này đây.
“Đến đây con!” Mẹ ôm đầu ta, nhẹ nhàng ghì đầu ta vào ngực.
Ta há miệng ngậm lấy núm vú mẹ, hút mạnh một hơi. Dòng sữa tươi mằn mặn tràn vào miệng, một dòng nhiệt ấm chạy dọc cổ họng, rồi theo thực quản tuôn xuống bụng.
Mắt ta mở to, nhìn chăm chăm vào bầu ngực trắng như tuyết, miệng thì mút mạnh lấy đầu vú hồng mềm mại, nuốt từng ngụm sữa nóng hổi.
Không chịu nổi nữa... Quá thích… Ta không nhịn được tăng tốc, hút cuồng loạn, điên cuồng mút lấy từng giọt sữa.
Mẹ ôm chặt đầu ta, tay kia vỗ nhẹ lưng – y hệt một người mẹ đang cho con bú. Nhìn lên, thấy gương mặt tinh xảo của mẹ ửng hồng, ánh mắt tràn đầy tình mẫu tử – khiến tim ta đập rộn ràng, lòng tràn ngập yêu thương.
Mẹ ngân nga một bài hát thiếu nhi, dịu dàng như lúc ta còn nhỏ, mẹ cho bú và ru ta ngủ.
Chẳng biết từ lúc nào, ta đã chìm vào giấc ngủ. Mẹ nhìn ta say ngủ, nở nụ cười quyến rũ, cúi xuống hôn nhẹ lên trán ta – để lại một dấu hôn đỏ mọng.
Sáng hôm sau.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua khe rèm, chiếu lên người ta. Từ từ tỉnh giấc, ta quay đầu nhìn quanh phòng – mùi hương cơ thể mẹ còn vương vất khắp chăn ga gối đệm. Hít một hơi thật sâu, ta cảm thấy thỏa mãn, vùng dậy phủi chăn.
Trên đầu giường đặt một tấm gương lớn gần bằng người, phản chiếu hình bóng ta chỉ mặc chiếc quần đùi. Khuôn mặt trong gương cực kỳ điển trai.
Ta thừa hưởng trọn vẹn gen từ cha mẹ. Mới mười bảy tuổi, ta đã cao 1m85. Thêm vào khuôn mặt tuấn tú, khí chất sáng sảnh – trông chẳng khác nào nam chính trong phim thần tượng. Từ khi chuyển trường đến nay, thư tình từ các nữ sinh gửi đến nhiều tới mức ta chẳng nhớ nổi.
Ta xoay người đi vào tủ quần áo, lấy ra chiếc áo ngủ đen mặc vào, rồi bước ra phòng.
Trong bếp vọng ra tiếng dao thớt, lẫn tiếng ồn nhỏ của nồi cơm điện – rõ ràng mẹ đang làm bữa sáng.
“Mẹ ơi!”
Ta mở cửa bếp, ôm chầm lấy vòng eo thon gọn của mẹ, đầu tựa lên vai nàng.
Mẹ quay lại, ánh mắt đầy yêu thương nhìn ta, đưa tay xoa đầu: “Hôm nay là cuối tuần mà, sao dậy sớm vậy? Ngoan, đi ngủ thêm chút đi.”
Ta cọ cọ cái đầu vào vai mẹ: “Ừm… vì nhớ mẹ thôi!”
Nghe ta nũng nịu, mẹ cười, véo má ta: “Miệng càng ngày càng ngọt!”
“Hắc hắc…” Ta cười khì, buông mẹ ra, quay người đi rửa mặt.
Chờ ta rửa mặt xong, mẹ vừa lúc dọn xong bữa sáng – vài lát bánh mì, sữa nóng, thêm chút trái cây tươi.
Mẹ bưng hai phần ra phòng khách, gọi: “Nhanh ăn đi!”
Ta ngồi xuống, hưởng thụ bữa sáng tình yêu mẹ chuẩn bị. Nhìn ta ăn hối hả, mẹ cười dịu dàng.
Ngắm ta ăn xong, mẹ hỏi: “A Từ, hôm nay có việc gì không?”
“Không có gì.” Ta lắc đầu. “Sao vậy, mẹ? Có chuyện gì à?”
Mẹ dùng ngón tay trắng nõn khéo léo gắp một quả nho chín mọng, từ từ bỏ vào miệng. Sau đó, nàng nhấc cây tăm vừa gắp nho – rồi cắm trái nho còn sót lại đưa tới môi ta. Ta há miệng, nuốt quả nho, nhai vài cái rồi mới nói:
“Được chứ.”
“Tống a di hôm nay muốn mời mẹ con mình đi ăn cơm. Nếu con rảnh thì đi cùng, nếu bận thì thôi.”
Nghe vậy, ta đồng ý ngay: “Được ạ. Mẹ, mẹ biết Tống a di tìm mẹ để làm gì không?”
Mẹ nhấp một ngụm sữa: “Cô ấy có một dự án muốn mẹ đầu tư.”
“À…” Ta gật gù, vẻ suy tư.
“Cậu bé này, đừng lo nhiều. Mẹ đói cũng không để con chết đói được.” Mẹ vỗ nhẹ lên đầu ta.
Ta gật đầu, rồi lại tiếp tục ăn.
Sau bữa sáng, mẹ dọn dẹp bát đũa, vừa nói: “Đúng rồi, hôm nay con đi theo mẹ, mẹ dẫn con đi mua vài bộ đồ. Cậu nhóc này, nhảy một cái đã cao vượt đầu mẹ rồi. Giờ mẹ chỉ đến vai con thôi.”
Nói xong, mẹ ngước đầu lên, giơ tay so độ cao của vai ta.
“Mẹ là người phụ nữ đẹp nhất, dáng đẹp nhất mà con từng thấy.” Ta thật lòng khen.
“Đứa trẻ này…” Mẹ vừa mắng vừa tự đắc, liếc ta một cái. “Nhanh đi thay đồ, xuất phát thôi!”
“Dạ!” Ta hí hửng chạy lên lầu, tìm bộ quần áo thường ngày, thay xong, đứng trước gương soi lại.
Gương phản chiếu gương mặt thanh tú, làn da trắng như tuyết, đôi mày kiếm bay xéo, mắt sâu thu hút, sống mũi cao, môi mỏng khép chặt.
Ta bước ra phòng, thấy mẹ đang tựa trên ghế sofa. Mẹ quay lại, cười tít mắt:
“Ui cha, con trai mẹ càng ngày càng đẹp trai.”
Bị mẹ khen, ta hơi ngượng, gãi đầu: “Mẹ cứ hay chọc con.”
“Ha ha…”
Hai mẹ con vui vẻ rời nhà, đi thang máy xuống hầm để xe.
Xe mẹ là một chiếc Maserati màu hồng phấn, đường nét thanh lịch, tao nhã. Ta đi đến ghế lái phụ, lịch thiệp mở cửa xe mời mẹ.
Mẹ cười, ngồi vào ghế lái. Ta vòng ra ghế phụ, mở cửa, ngồi lên.
Mẹ nổ máy, đạp ga, chiếc xe lao vun vút ra khỏi hầm.
Hơn chín giờ, khoảng mười phút sau, xe dừng ở hầm gửi xe một tòa văn phòng. Mẹ nắm tay ta, đi thang máy lên tầng 36.
Ra khỏi thang máy, ánh mắt ta đập vào những dãy trang trí lộng lẫy. Trên tường hành lang là loạt ảnh các thiếu nữ mặc trang phục vũ đạo đen, thân hình chuẩn, từng động tác uyển chuyển như múa.
Cuối hành lang là một màn hình LED lớn – “Vũ đạo trường Thu Vân”. Đây chính là cơ ngơi mẹ và đối tác cùng nhau sáng lập.
Một cô gái khoảng hai sáu, hai bảy tuổi đón tiếp, cung kính cúi đầu: “Chào Lạc tổng, chúc Lạc tổng một buổi sáng tốt lành.”
Mẹ gật đầu đáp lễ, rồi nắm tay ta đi sâu vào bên trong.
Lâu đài này do mẹ đầu tư cực lớn – toàn bộ tầng 36 đều thuộc về công ty. Bên trong đầy đủ trang thiết bị hiện đại, cùng nhiều vũ công chuyên nghiệp. Dọc đường đi, ta gặp không biết bao nhiêu người chào hỏi thân mật.
Bước vào trong, một nhân viên mặc đồng phục xanh chạy tới:
“Lạc tổng, ngài tới rồi ạ! Khách hàng kia đợi mãi không thấy ngài, đang bức xúc lắm. May là ngài về kịp.”
“Con đi dỗ họ một chút đi. Mẹ đi thay đồ.” Mẹ mỉm cười, quay sang ta, “A Từ, con đợi mẹ ở đây nhé.”
“Dạ, con biết rồi.”
Mẹ gật đầu, quay người đi.
Lúc mẹ đi rồi, một nhân viên mang tới cho ta một ly nước uống. Ta ngắm nghía xung quanh, tự do dạo bước.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất