Tu Luyện 9999 Cấp, Lão Tổ Mới 100 Cấp

Chương 31: Các ngươi bắt lầm người

Chương 31: Các ngươi bắt lầm người

Diệp Thanh Vân nhớ rõ, Trì Yên Ngọc ở Bình Tây Vương phủ đã bị Tây Lăng Tống gia chèn ép rất thảm, thậm chí còn bị Tống gia phái cao thủ truy sát.
Có điều, sau này nhờ Diệp Thanh Vân đứng ra bắc cầu dắt mối, Trì Yên Ngọc đã nhận được sự tương trợ của Vũ Hoàng Đông Phương Túc và Huyền Kiếm Tông chủ Từ Trường Phong.
Theo lý mà nói, Tống gia hẳn là không thể gây ra bất kỳ sóng gió nào.
Sao bây giờ bọn chúng vẫn muốn bắt cóc hắn chứ? Chẳng lẽ Tống gia đã biết hắn đang bày mưu tính kế cho Trì Yên Ngọc? Bởi vậy, bọn chúng muốn trả thù hắn chăng? Thế này thì phải làm sao đây?
Trong lòng Diệp Thanh Vân có chút hoảng sợ.
Hắn vốn chỉ là một người bình thường không hề có chút tu vi nào mà thôi.
Nếu đã rơi vào tay Tống gia, không chừng hắn sẽ phải chịu đựng những màn tra tấn không thuộc về mình.
Vạn nhất Tống gia muốn gây bất lợi cho hắn, thì ngay cả một người cứu hắn cũng không có.
“Kia cái gì, nếu không các ngươi thả ta đi được không?” Diệp Thanh Vân dùng giọng nói rất hèn mọn để khẩn cầu.
Nam tử mặc giáp đen cười lạnh một tiếng, chẳng buồn để ý tới hắn.
Diệp Thanh Vân khóc không ra nước mắt.
Suốt một hồi lâu bị giằng co trên lưng ngựa, Diệp Thanh Vân cảm thấy hắn sắp ói tới nơi.
Cũng may cuối cùng bọn chúng cũng đã dừng lại.
Diệp Thanh Vân mặt mũi tái nhợt, bèn ngẩng đầu nhìn lên.
Trước mắt hắn, một tòa phủ đệ hùng vĩ hiện ra.
Phía trên cửa phủ, tấm bảng hiệu có hai chữ “Tống phủ” đang treo.
Diệp Thanh Vân hơi kinh ngạc.
Hóa ra hắn đã bị trói thẳng đến Tống gia rồi nha.
Ngay lúc trong lòng Diệp Thanh Vân đang thấp thỏm không yên, nam tử mặc giáp đen trực tiếp một tay nhấc bổng hắn lên, rồi sau đó mang thẳng vào bên trong Tống phủ.
“Gia chủ, Thiếu chủ, chúng ta đã dẫn người về rồi ạ.” Nam tử mặc giáp đen nhét Diệp Thanh Vân vào trong đại sảnh, rồi nói với hai cha con đang ở bên trong.
Bên trong đại sảnh, hai bóng người đang ngồi.
Một người trông chừng hơn năm mươi tuổi, khuôn mặt uy nghiêm và gầy gò.
Người còn lại thì hơn hai mươi tuổi, tướng mạo có chút anh tuấn, có điều hai gò má cũng gầy gò tương tự.
Tướng mạo của hai người có đến tám phần tương tự nhau, nhìn qua liền biết đó chính là hai cha con.
Hai người này chính là Tống Khiếu Thiên, gia chủ Tống gia, và con trai hắn là Tống Thành Long.
Tây Lăng Tống gia vốn có uy danh hiển hách.
Tống gia phụ tử dĩ nhiên cũng có thanh danh lừng lẫy.
Có điều, thanh danh lừng lẫy của bọn chúng lại không phải danh tiếng tốt, mà là tiếng xấu xa.
Trước kia, Tống Khiếu Thiên đã dựa vào thủ đoạn hèn hạ để cướp đoạt võ đạo tu vi của một vị cao nhân, khiến cho tu vi của mình tăng lên rất nhiều.
Sau đó, hắn lại dẫn dắt Tống gia tiêu diệt mấy tiểu gia tộc, khiến cho Tống gia ngày càng cường thịnh.
Tống Thành Long so với phụ thân hắn thì hoàn toàn là nhất mạch tương thừa.
Hắn không chỉ ức hiếp nam nhân, chiếm đoạt nữ nhân, làm vô số việc ác, thậm chí còn dám để ý đến quận chúa Trì Yên Ngọc của Bình Tây Vương phủ.
Tống gia không ngừng chèn ép Bình Tây Vương phủ không chỉ vì muốn cướp đoạt cơ nghiệp của phủ này, mà còn bởi vì Tống Thành Long muốn có được Trì Yên Ngọc.
Thế nhưng, dạo gần đây, Tống gia lại đang trải qua một khoảng thời gian khá gian nan.
Đầu tiên, Thái Hạo môn, vốn có mối quan hệ khá tốt với Tống gia, đã trực tiếp đoạn tuyệt liên hệ với bọn chúng.
Đồng thời, Môn chủ Thái Hạo môn là Trần Công Vọng còn trực tiếp cảnh cáo Tống Khiếu Thiên, yêu cầu Tống gia phải thu liễm một chút, bằng không tất sẽ gặp tai họa.
Hầu như cùng lúc đó, Kinh thành tướng phủ lại phái người tới Tống gia.
Người của tướng phủ đã nói với Tống gia rằng, về sau họ sẽ không còn cung cấp bất kỳ sự che chở nào cho Tống gia nữa, và mọi chuyện Tống gia gặp phải sẽ không liên quan gì đến Tể tướng Tào Hóa Nguyên.
Sau khi nói xong, người của tướng phủ không hề dừng lại chút nào, liền trực tiếp rời đi.
Cái thái độ này, hoàn toàn là muốn triệt để phủi sạch mọi quan hệ với Tống gia mà!
Hai cha con Tống gia đều ngớ người ra.
Thái Hạo môn và Tể tướng Tào Hóa Nguyên được xem là chỗ dựa lớn nhất của Tống gia bọn chúng.
Tống gia bọn chúng có thể diễu võ giương oai đến mức ức hiếp cả Bình Tây Vương phủ, cũng chính là bởi vì có hai chỗ dựa này.
Nhưng bây giờ... Cả hai chỗ dựa này đều muốn phủi sạch quan hệ với Tống gia bọn chúng.
Điều này nói lên điều gì chứ? Tống gia nguy rồi!
Tống Khiếu Thiên sau một hồi nghe ngóng, cuối cùng mới biết được rõ ngọn ngành.
Hóa ra tất cả chuyện này đều là do trên Phù Vân sơn xuất hiện một người được gọi là thế ngoại cao nhân.
Chính vị cao nhân này đã cứu mạng Sở Yên Ngọc.
Hắn còn bày mưu tính kế cho Trì Yên Ngọc, khiến cho cả Thái Hạo môn và Tể tướng phủ đều muốn phủi sạch quan hệ với Tống gia.
Tống gia đương nhiên không muốn ngồi chờ chết.
Thế là hai cha con liền thảo luận một phen.
Bọn chúng dứt khoát nghĩ, thà rằng không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho xong.
Chi bằng trực tiếp cướp cái gọi là cao nhân kia về, xem rốt cuộc hắn là thần thánh phương nào chứ?
Ban đầu hai cha con căn bản không hề ôm bất kỳ kỳ vọng nào.
Thế mà không ngờ tới, bọn chúng lại thật sự đã mang được người về.
Lúc này, hai cha con Tống gia đang nhìn chằm chằm Diệp Thanh Vân.
Bọn chúng nhìn trái nhìn phải, cứ như thể muốn lột sạch Diệp Thanh Vân ra mà nhìn vậy.
Diệp Thanh Vân bị nhìn đến mức toàn thân run rẩy, cảm thấy vô cùng không tự nhiên.
“Trán, không biết hai vị xưng hô thế nào?” Diệp Thanh Vân lúng túng nói.
Sắc mặt Tống Khiếu Thiên lập tức trầm xuống.
“Tống Đào, ngươi tên ngu ngốc này!”
Tên nam tử mặc giáp đen kia khẽ giật mình.
“Gia chủ, ta...”
Tống Khiếu Thiên chỉ thẳng vào Diệp Thanh Vân.
“Người này không phải chỉ là một kẻ bình thường thôi sao? Hắn sao có thể là thế ngoại cao nhân trên Phù Vân sơn được chứ? Các ngươi đúng là ngu xuẩn hết sức!”
Nam tử mặc giáp đen lộ ra vẻ mặt vô tội, hắn bèn lấy ra một bức họa.
“Nhưng mà gia chủ, rõ ràng gia hỏa này chính là người trong bức chân dung kia mà.”
Hai cha con Tống gia tiến đến gần, nhìn kỹ bức chân dung một chút, rồi lại nhìn sang Diệp Thanh Vân.
Hình như thật sự là hắn rồi.
Nhưng nhìn thế nào thì gia hỏa này cũng chỉ là một người bình thường mà thôi.
Hắn ta quá đỗi bình thường.
Chỉ có thể dùng cụm từ "thường thường không có gì lạ" để hình dung về hắn.
Một kẻ tầm thường như thế này, ngay cả khi làm gia đinh trong Tống phủ của bọn chúng cũng chẳng đủ tư cách.
Làm sao có thể là cao nhân trên Phù Vân sơn được chứ?
“Ngươi có phải là Diệp Thanh Vân không?” Tống Thành Long cau mày hỏi.
Diệp Thanh Vân thầm nghĩ: Nếu ta mà thừa nhận, thì e rằng hôm nay ta khó lòng sống nổi.
Không được! Tuyệt đối không thể thừa nhận ta chính là Diệp Thanh Vân.
“Diệp Thanh Vân ư? Ta không phải Diệp Thanh Vân gì cả.” Diệp Thanh Vân nói với vẻ mặt hoang mang.
Cả ba người Tống gia đều lộ vẻ nghi hoặc.
Đặc biệt là tên nam tử mặc giáp đen kia, hắn càng cảm thấy hơi hoài nghi nhân sinh.
“Chẳng lẽ ta thật sự đã bắt lầm người rồi ư?” Nam tử mặc giáp đen không tin, bèn lập tức hỏi: “Ngươi tên là gì? Vì sao trước đó ngươi lại muốn đi về phía Phù Vân sơn?”
“Ta tên Âu Dương Phong, không phải Diệp Thanh Vân gì cả.
Ta sở dĩ muốn đi Phù Vân sơn là vì lên núi hái thuốc mà.” Diệp Thanh Vân mặt không biến sắc, tim không đập, lời nói dối liền tuôn ra khỏi miệng.
Nam tử mặc giáp đen nhất thời không nói nên lời.
Xem ra hắn ta thật sự đã bắt lầm người rồi.
Tống Khiếu Thiên trừng mắt nhìn tên nam tử mặc giáp đen kia một cái.
“Ngươi đúng là thành sự thì ít mà bại sự thì nhiều, cút xuống ngay!”
Nam tử mặc giáp đen liền xám xịt đi xuống.
Diệp Thanh Vân thấy vậy, liền nhẹ nhàng thở phào trong lòng.
Xem ra hôm nay hắn đã có thể tránh được một kiếp rồi.
“Trán, kia cái gì, người mà các ngươi muốn bắt là Diệp Thanh Vân, việc này chẳng liên quan gì đến ta, Âu Dương Phong, cả, ta đi trước đây.” Nói rồi, Diệp Thanh Vân liền muốn bước ra ngoài.
Hắn cần phải tranh thủ thời gian mà trượt đi thôi! Nếu bọn chúng kịp phản ứng, thì ta thảm rồi!
“Đúng là thứ sâu kiến tầm thường, phí thời gian của chúng ta quá!” Thế mà không ngờ, Tống Thành Long kia lại trực tiếp tung một chưởng thẳng về phía lưng Diệp Thanh Vân.
Nếu hắn chỉ là một phàm nhân vô dụng, chẳng liên quan gì đến vị cao nhân trên Phù Vân sơn, thì cứ trực tiếp giết đi là xong.
Diệp Thanh Vân không hề đề phòng chút nào, thậm chí còn chưa hề phát giác được cú chưởng trí mạng này từ phía sau lưng mình.
Ngay lúc chưởng này của Tống Thành Long sắp đánh trúng Diệp Thanh Vân, bỗng nhiên! Quanh thân Diệp Thanh Vân bỗng phun trào ra một luồng ba động vô hình.
Bàn tay của Tống Thành Long khi còn cách lưng Diệp Thanh Vân chừng ba tấc thì lập tức ngưng trệ lại.
Không thể tiến thêm một tấc nào nữa.
Sắc mặt Tống Thành Long đại biến.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất