Chương 14: Có Nội Gián, Tiếp Tục Giao Dịch
Ngươi là một tác giả flop, một ngày nọ đột nhiên nhận được lời mời kết bạn từ độc giả, vậy ngươi sẽ chọn?
A. Mở hộp đúng không, báo cáo luôn
B. Đồng ý kết bạn, lại bắt đầu ảo tưởng, những câu chuyện không thể không kể giữa ta và nữ độc giả
C. Không để ý, trước tiên xem hắn muốn làm gì
D. Từ chối
Còn cần do dự sao, đương nhiên là từ chối rồi... Dư Duy chần chừ một lát, nghĩ nghĩ rồi vẫn thuận tay đồng ý.
Kể từ khi viết quyển 《Ngôi Sao Đánh Giá》 này, hắn vẫn chưa từng trực tiếp giao lưu với độc giả, nhân cơ hội này trò chuyện một chút cũng tốt.
Công bằng mà nói, từ khi bắt đầu viết sách đến nay hắn vẫn khá biết nghe khuyên. Chỉ cần độc giả phản ánh vấn đề, hắn đều sẽ giải thích hoặc sửa đổi, ít nhiều cũng coi như khiêm tốn tiếp thu ý kiến quần chúng.
Nhưng cũng có một đại lão vạn đặt nói với hắn rằng, viết sách chú trọng biểu đạt bản thân, nếu chỉ một mực chiều theo độc giả thì ngược lại sẽ khiến câu chuyện trở nên chẳng ra sao.
Năng lực Dư Duy có hạn, làm một tác giả flop, hắn cũng chẳng có vốn liếng để kiên trì cái tôi, chỉ có thể cố gắng cân bằng cả hai.
Có lẽ chính vì hắn cứ trước sợ sói sau sợ hổ, cái gì cũng muốn, nên mới mãi flop như vậy...
“Nghe bài hát chưa?”
Dư Duy chủ động chào hỏi trước, câu này gần như tương đương với việc tự công khai thân phận. Hắn chính là tác giả, cũng là người hát bài đó.
Hắn cũng chẳng định che giấu thân phận. Chỉ là viết tiểu thuyết thôi, không trộm không cướp không phạm pháp. Vì viết không hay nên Dư Duy sẽ không chủ động đi khắp nơi tuyên truyền, nhưng không có nghĩa hắn không thừa nhận.
Dù sao bị phát hiện cũng chỉ là chuyện sớm muộn, chẳng cần che đậy gì.
Tình huống hiện tại ngược lại khiến hắn nhớ tới một mô-típ thường gặp trong tiểu thuyết văn hóa - giải trí: lưu phái áo choàng, nhân vật chính dùng thân phận giả để phát hành tác phẩm, cuối cùng thân phận bị vạch trần, chấn động toàn trường...
Lần đầu đọc kiểu này hắn còn cảm thấy khá hay, nhưng đọc nhiều rồi thì bắt đầu mệt mỏi thẩm mỹ.
Loại kéo nước một chút thì cả truyện cứ nghi ngờ - phủ nhận - lại nghi ngờ, nhảy qua nhảy lại không dứt, dây dưa đến mức mài sạch kiên nhẫn, muốn sảng cũng chẳng sảng nổi.
Loại độc hơn thì lại thêm một màn kẻ khác giả mạo thân phận rồi tự chứng minh, xem mà huyết áp tăng vọt...
Dù sao Dư Duy cảm thấy chẳng có gì cần giấu. Không làm chuyện trái lương tâm thì cứ thoải mái thừa nhận là được, có gì nói nấy.
Kỳ Lạc An vừa xem lại một lần đoạn hát 《Tâm Tường》 trong tiểu thuyết. Không chỉ tên bài hát và lời ca, ngay cả phần miêu tả ý nghĩa bài hát cũng hoàn toàn trùng khớp, vậy thì tuyệt đối không thể là trùng hợp.
Nghe nói bài hát này là do Dư Duy sáng tác, vậy quyển tiểu thuyết văn hóa - giải trí chấm điểm này chắc chắn cũng không thoát khỏi liên quan với Dư Duy.
Nàng từ trước đến nay vẫn không vừa mắt Kỳ Duyên. Từ nhỏ đến lớn, nàng chẳng mấy lần chịu mềm giọng trước mặt anh trai, càng chưa từng nhờ hắn giúp đỡ.
Lần này xem như phá lệ...
“Nghe rồi, rất hay.”
Kỳ Lạc An cũng không ngờ Dư Duy lại thẳng thắn như vậy, vừa vào đã trực tiếp nói chuyện bài hát, hoàn toàn bỏ qua chủ đề tiểu thuyết trong lời mời kết bạn, chẳng khác nào trực tiếp ngầm thừa nhận.
Một minh tinh chạy tới viết văn hóa - giải trí là kiểu gì vậy?
Phú nhị đại sẽ chạy đi viết tiểu thuyết thần hào sao? Đầu bếp cấp 1 sẽ đi viết tiểu thuyết mỹ thực sao? Nhà khoa học sẽ đi viết tiểu thuyết học bá sao?
Cơ bản là không, bởi vì đã đạt tới cấp độ đó thì sẽ không còn hứng thú với những thứ này nữa. Trực tiếp mở một tài khoản truyền thông chẳng phải còn dễ nổi hơn viết sách sao?
Nhất là người thường xuyên đọc tiểu thuyết văn hóa - giải trí như nàng càng có cảm xúc sâu sắc. Tiểu thuyết văn hóa - giải trí thật ra càng giống tưởng tượng của người ngoài giới đối với giới giải trí, ngược lại cách giới giải trí chân chính rất xa.
Kỳ Lạc An nghĩ mãi không hiểu, một minh tinh thật như hắn chạy tới viết tiểu thuyết thì thôi đi, vậy mà còn viết cả bài hát mới chưa phát hành của mình vào trong...
Loại thao tác này, nghĩ kiểu gì cũng vô lý.
Vô lý hơn nữa là chuyện này vậy mà lại thật.
“Ngươi lấy được phương thức liên lạc của ta bằng cách nào?”
Đây là điểm Dư Duy tò mò nhất. Tuy hiện tượng mở hộp trên mạng quả thật tồn tại, nhưng vị độc giả này nhìn thế nào cũng không giống kiểu người đó.
“Ta có người trong giới.”
Đối phương rõ ràng đang nói đùa, nhưng Dư Duy cũng hiểu được, phương thức liên lạc của hắn hình như là nhờ người khác xin được.
Người có phương thức liên lạc của Dư Duy không nhiều, xem ra bên cạnh mình có nội gián rồi...
Sau đó hai người đơn giản trò chuyện một lát về sách. Không thể không nói, “Ta Là An Thập Lặc” quả thật là một độc giả văn hóa - giải trí kỳ cựu, rất nhiều suy nghĩ đều không hẹn mà hợp với hắn.
“Vậy nên, ngươi sẽ quay lại tiếp tục đọc chứ?”
Chuyện này cực kỳ quan trọng với Dư Duy. Hắn tốn công nói chuyện nửa ngày chẳng phải chỉ để kéo một độc giả quay lại hố sao, khuyên được người nào hay người đó.
“Xem biểu hiện của ngươi.”
Kỳ Lạc An ngoài miệng nói vậy, thật ra đã ghim quyển sách này lên đầu. Tiểu thuyết văn hóa - giải trí do chính minh tinh viết, đương nhiên phải nếm thử xem mặn nhạt thế nào.
Nàng muốn xem Dư Duy còn có thể giở trò gì nữa.
Thật ra rất nhiều lời hai người đều không nói thẳng, thảo luận cũng chỉ điểm đến là dừng. Dù sao mới quen ngày đầu tiên, cả hai đều biết chừng mực, biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói.
Buổi giao lưu tác giả đơn giản cứ thế kết thúc. Dư Duy ngủ một giấc đến sáng, tỉnh lại mới phát hiện chuyện quyển sách của mình đã truyền khắp nhóm chat.
Tối qua chỉ có 2 độc giả nghe bài hát, bây giờ cuối cùng cũng bị đại quân phát hiện...
Cuối cùng.
Dư Duy có chút mừng rỡ ngoài mong đợi. Hắn vẫn luôn mong chờ ngày “tiểu thuyết soi chiếu hiện thực” này, truyền đi càng tốt, có truyền thì sách của hắn mới có người đọc.
Hắn tiện tay mở lịch sử trò chuyện được chuyển tiếp, bên trong chính là ảnh chụp và nội dung quyển sách của hắn, cuối cùng còn có bản ghi hình buổi hòa nhạc.
“Quyển sách này thần rồi, từ 6 ngày trước đã viết bài hát mới tối qua.”
“Nhà tiên tri kinh hiện?”
“Cũng có thể là người nội bộ viết, nghe được bài hát này rồi trực tiếp viết vào sách.”
“Chó tạo hype lại làm loạn rồi, nhìn một cái là biết kịch bản quảng bá rẻ tiền của công ty giải trí.”
“Thuyết âm mưu lại làm loạn rồi, người ta cập nhật hằng ngày bao lâu nay, ta đi xem rồi, quyển này chỉ là văn hóa - giải trí văn sao công bình thường thôi, nhà ai lại quảng bá kiểu này?”
“Ngươi không hiểu.”
Phần sau là đại chiến của mấy vị “biết tuốt”, Dư Duy lười xem. Dù sao ai cũng chẳng thuyết phục nổi ai, thảo luận đến cuối thì chuyện gì cũng có thể biến thành “làm loạn”.
Có điều người phát hiện ra quả dưa lớn của quyển sách này lại không phải độc giả của hắn, mà là một đồng nghiệp trong nhóm tác giả lúc âm thầm rình mò phát hiện...
Ban đầu người nọ chỉ muốn xem quyển sách phát bao lì xì cầu lượt theo dõi kia đã flop chưa, kết quả liếc 2 cái lại phát hiện bài 《Tâm Tường》.
Vừa nhìn ngày đăng là chủ nhật tuần trước thì trực tiếp kinh ngạc, gửi vào nhóm rồi bị chuyển tiếp liên tục, lúc này mới gây nên một trận chấn động quy mô nhỏ.
Làm gì có chuyện hơi một tí là bùng nổ toàn mạng. Mấy chuyện hóng hớt mới mẻ trong nhóm cơ bản chỉ có vài vòng tròn thường xuyên tám chuyện mới thảo luận.
Bùng nổ trong phạm vi nhỏ mới là kết quả Dư Duy muốn nhất. Người hứng thú sẽ đặc biệt chạy tới xem, lại không dẫn tới đủ loại ngưu quỷ xà thần ngoài vòng...
Dù sao ít nhất trong giới truyện mạng, quyển sách của hắn đã hoàn toàn nổi rồi. Độc giả nghe danh mà tới rất nhiều, thậm chí còn có đồng nghiệp chạy vào vòng bạn đọc quảng cáo.
《Tại Sao Người Nổi Tiếng Lại Quan Tâm Nhiều Đến Xếp Hạng Như Vậy?》 cũng một bước nhảy lên hạng 3 bảng tác phẩm tìm kiếm nóng, thậm chí trong thời gian ngắn còn vượt qua thần tác của mấy vị đại thần Bạch Kim.
Đương nhiên, chuyện này cũng chẳng có tác dụng gì. Bảng tìm kiếm nóng chỉ phản ánh độ nóng theo thời gian thực, chờ sóng gió chuyện này qua đi, quyển sách của hắn vẫn chỉ là một con chó ven đường.
Các tác giả phần lớn đều cho rằng hắn là người nội bộ của công ty giải trí, chỉ là tình cờ biết trước bài hát này nên mới viết vào sách.
Suy đoán này hiện tại cũng hợp lý nhất, đồng thời dễ khiến người ta chấp nhận hơn.
“Rèn sắt khi còn nóng.”
Dư Duy còn đang nghĩ phải tranh thủ thời gian gõ chữ giữ chân đám độc giả hóng dưa, kết quả liếc qua tin nhắn riêng, hội thoại tạm thời trong nhóm đã nổ tung.
“Hì hì, mặt dày xin một đề cử cuối chương.”
“Ngươi thật sự là người nội bộ công ty à, nhân viên cũng tới viết tiểu thuyết, đúng là không dễ dàng. Ta cũng viết bán thời gian, giúp ta đề cử một chút...”
“Đề cử cuối chương.”
Đồng nghiệp thấy quyển sách của hắn nổi rồi chạy tới xin đề cử cuối chương thật sự không ít. Có người còn hàn huyên vài câu tăng tình cảm rồi mới nhờ vả, có người dứt khoát chẳng thèm diễn nữa, đơn giản rõ ràng trực tiếp mở miệng xin.
Trước kia lúc Dư Duy còn flop, hắn vẫn rất vui lòng giúp đồng nghiệp đăng đề cử cuối chương. Tác giả nhỏ giúp đỡ lẫn nhau rất bình thường, làm chút giao dịch PY thuận nước đẩy thuyền.
Nhưng lần này người tìm hắn xin đề cử cuối chương thật sự hơi nhiều quá, cho dù hắn muốn giúp cũng chẳng giúp xuể...
Còn có một tác giả ác hơn:
“Cho một đề cử cuối chương, không thì ta tới công ty ngươi tố cáo nội gián làm lộ bí mật.”
Có nội gián, tiếp tục giao dịch PY.
Hắn tự dùng bài hát của mình, cái đó mà cũng gọi là làm lộ bí mật sao?
(Hết chương)