Chương 15: Cảm Tạ Quà Tặng Của Thiên Nhiên
【Trong 4 vị đạo sư của 《Mộng Chi Thanh》, Thầy Hàn nổi tiếng với những lời bình giàu cảm xúc cùng trình độ âm nhạc chuyên nghiệp cực cao, từng rơi lệ vì câu chuyện của thí sinh, cũng là người có duyên với khán giả nhất.
Giáo Chủ Huỳnh chủ yếu đi theo phong cách “bán manh”, tuy không xuất thân chính quy từ âm nhạc, nhưng những màn tương tác cà khịa với Thầy Hàn lại rất có điểm nhấn.
Thầy Vương giỏi điều tiết bầu không khí tại hiện trường, cân bằng những khoảnh khắc nghiêm túc hoặc cảm tính của các đạo sư khác, đồng thời cũng là người hiểu đạo lý đối nhân xử thế nhất.
So ra, Ngụy Vũ mới tới lại khá độc miệng, chấm điểm rất khách quan, thậm chí khắc nghiệt, hoàn toàn không nể nang.
Kỳ này hắn tới thay Thầy Lý.】
Viết đến đây Dư Duy thở dài một hơi, những ngón tay đang bay lượn trên bàn phím cũng theo đó dừng lại. Vị Thầy Lý này đã không còn nữa...
Sau khi hoàn thành chương mới, Dư Duy vẫn tiện tay chọn mấy quyển tiểu thuyết đề cử một chút. Dù sao hắn cũng từng là tác giả flop, rất hiểu cảm giác giãy giụa khổ sở ấy.
Giúp được thì giúp một tay vậy, cuộc sống làm gì có nhân vật chính, mọi người đều là NPC cả thôi.
Bởi vì sớm “văn sao công” 《Tâm Tường》, Dư Duy vinh dự nhận danh hiệu “nhà tiên tri văn hóa - giải trí”, đồng thời cũng thành công có chút danh tiếng trong giới truyện mạng.
Quyển sách của hắn nhờ vậy cũng thành công vượt 1.000 lượt lưu, lượt theo dõi đọc tiếp một hơi tăng lên 200.
Số liệu không tính là cao, nhưng đặt trong đám sách mới cùng kỳ khoảng 30.000 chữ, màn khởi đầu này của hắn đã có thể xem là hạc giữa bầy gà.
Điều này khiến Dư Duy có thêm không ít lòng tin đối với yêu cầu số liệu của tác phẩm tiếp theo. Chỉ cần lấy thêm được 1 bài hát, tháng sau hắn có thể nằm thẳng rồi...
Khái niệm thời gian trong tiểu thuyết văn hóa - giải trí rất trừu tượng, có nhân vật chính trực tiếp 3 ngày 1 bài hát, 5 ngày 1 kịch bản, ít nhiều có phần xem nhẹ quy luật khách quan.
Cho dù có tài hoa đến đâu, con người cũng không phải máy sản xuất âm nhạc. Ngày nào cũng ra bài mới, cư dân mạng e rằng cũng sẽ mệt mỏi thẩm mỹ.
Dư Duy không muốn làm quá khoa trương, cố gắng mỗi tháng tung 1 tác phẩm lộ mặt một lần, đừng để bản thân biến mất khỏi tầm mắt công chúng là được...
“Đến giờ đi làm rồi.”
Hôm nay hắn còn phải tới công ty thu âm. Màn biểu diễn trên sân khấu chỉ là hát mộc, muốn đưa lên nền tảng âm nhạc thì vẫn phải làm một bản chính thức.
Trên đường đi, Dư Duy tranh thủ liếc Weibo một cái, lượng fan của hắn tăng thêm mấy trăm nghìn, hơn nữa số liệu vẫn đang tiếp tục tăng.
Nhìn thì có vẻ tăng fan không ít, thật ra ngay cả số lẻ của minh tinh lưu lượng cũng chưa đủ.
Nói thế này đi, Kỳ Duyên có 9 triệu fan, vượt 10 triệu cũng chỉ là vấn đề thời gian. Trong số đồng đội trước kia, người ít fan nhất cũng có hơn 3 triệu...
So ra, fan của Dư Duy quả thật không nhiều, nhưng hắn tin số liệu của mình chân thật hơn. Nhiều người dùng hoạt động như vậy mà không tới đọc sách bỏ phiếu thì đáng tiếc quá.
Hắn đang âm thầm lẩm bẩm thì đúng lúc bắt gặp Kỳ Duyên đi ra từ cửa công ty, người đại diện Ngô Khỉ đi bên cạnh, rõ ràng là chuẩn bị ra ngoài làm việc.
“Tiểu Dư tới rồi à.”
Dư Duy bị lời chào thân thiết của Ngô Khỉ dọa giật mình. Trước đây đừng nói chào hỏi, vị người đại diện át chủ bài này toàn nhìn hắn bằng nửa con mắt.
Trước kia khi hắn và Kỳ Duyên quan hệ khá tốt, nàng cũng chẳng ít lần ngấm ngầm gây khó dễ cho hắn.
Kỳ Duyên nhìn thấy hắn lại cau chặt mày, bộ dạng muốn nói lại thôi. Kết quả do dự nửa ngày, cuối cùng chỉ đơn giản chào một câu.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng Kỳ Duyên buộc phải nhìn rõ hiện thực, hắn và Dư Duy đã không còn ở cùng một đường đua nữa...
Đừng thấy hiện tại nhân khí của hắn cao hơn, nhưng nhiều năm sau, mọi người sẽ không nhớ tới một nam thần tượng chỉ lóe sáng trong chốc lát, nhưng vẫn sẽ nghe bài hát của Dư Duy.
Đó chính là khác biệt.
Minh tinh có tác phẩm tiêu biểu đủ sức đem ra hay không cũng giống như tuyển thủ chuyên nghiệp có chức vô địch hay không. Fan có thổi lên trời thì vinh dự vẫn không biết nói dối.
Đây cũng chính là nguyên nhân người đại diện Ngô Khỉ thay đổi thái độ 180 độ với Dư Duy. Tạo quan hệ tốt với một ca sĩ sáng tác là chuyện rất cần thiết, dù sao chức vô địch thứ này cũng có thể nằm mà hưởng.
Dư Duy cũng hiểu rất rõ điều này. Tác phẩm hay trong giới giải trí mãi mãi là sát khí lớn. Thứ này không khoa trương như trong tiểu thuyết, nhưng có hay không quả thật khác biệt rất lớn.
Bước đột phá từ 0 đến 1 là khó nhất, rất nhiều minh tinh lưu lượng cũng bị mắc ở bước này...
Quả nhiên, Ngô Khỉ vẫn không muốn bỏ lỡ mối quan hệ này, thăm dò hỏi: “Tiểu Dư, bài hát này của cậu thật sự rất hay, tôi sắp thành fan nhạc của cậu rồi, bao giờ ra bài mới vậy?”
Giọng điệu kiểu này Dư Duy từng gặp rồi. Hồi nhỏ hắn tới nhà bạn học chơi, phụ huynh đối phương cũng sẽ nói kiểu: “Cháu học giỏi thế, có thời gian thì dạy Gia Hào nhà cô với nhé”...
Muốn dựa quan hệ ăn chùa đúng không?
“Đâu dễ viết như vậy, tôi lại lắng đọng thêm 4 năm nữa.”
Dư Duy trả lời nhẹ tênh, một câu “lắng đọng thêm 4 năm” cũng thành công khiến 2 người kia sững sờ. Đời người có được mấy lần 4 năm chứ.
Lời này của hắn chẳng khác nào đang nói thẳng rằng, bất kỳ tác phẩm xuất sắc nào cũng đều không dễ có được, đâu phải muốn ăn chùa là ăn chùa?
Ngô Khỉ nghe vậy cũng không tiện nhắc tiếp. Nghĩ lại 4 năm qua, nàng chưa từng coi Dư Duy ra gì, bây giờ nói những lời này quả thật hơi mặt dày.
Nhưng trong tai Kỳ Duyên lại mang một hương vị hoàn toàn khác. 4 năm, đúng vậy, Dư Duy lắng đọng lâu như vậy mới đổi lấy một tiếng gáy kinh người, bản thân hắn có gì mà bất mãn?
Nhìn lại hắn, không phải tham gia gameshow thì cũng quay phim cổ trang thần tượng, lịch trình bị nhét kín mít, nhưng lại chẳng lấy nổi 1 ngày để nâng cao bản thân.
Nóng vội!
Hắn không bằng Dư Duy chính là vì hắn quá nóng vội!
Kỳ Duyên im lặng rất lâu, dường như có điều lĩnh ngộ.
“Chị Ngô, từ chối lời mời chương trình kia đi.”
“Cậu nói gì vậy, chẳng phải đã định xong rồi sao?”
“Hủy đi.”
Kỳ Duyên nhìn về hướng Dư Duy rời đi, ánh mắt càng lúc càng kiên định. Chỉ có người như vậy mới xứng làm đối thủ của hắn.
Nếu là Dư Duy, chắc chắn sẽ không lãng phí thời gian vào những chuyện phù phiếm này.
...
“Vừa rồi cậu gặp Ngô Khỉ bọn họ à?”
Dư Duy vừa vào công ty đã gặp Lưu Nính đang cười như không cười. Rõ ràng cuộc gặp ban nãy đều bị nàng nhìn thấy.
“Ừ, còn muốn ăn chùa nữa, bị em đuổi khéo rồi.”
“Tôi biết ngay mà.”
Lưu Nính liếc 2 người ngoài cửa sổ còn chưa đi xa, khẽ cười nói: “Cậu phải cẩn thận, đừng để bị người ta cọ nhiệt đấy.”
Nàng là người đại diện, biết khá nhiều tin tức nội bộ. Người đại diện của Kỳ Duyên ấy mà, vì nâng nghệ sĩ nhà mình, nàng ta chẳng ít lần dùng thủ đoạn nhỏ.
Nào là bán hủ, giẫm 1 nâng 1, bán thảm ngược fan, không từ thủ đoạn.
Hồi mới thành nhóm, Chương Lăng Diệp, người có nhân khí cao nhất đội, chẳng ít lần bị bọn họ coi thành túi máu. Xào CP hút máu xong còn phải giẫm thêm một cước.
Lần trước nàng sở dĩ ấp úng bảo Dư Duy đi ghép CP, chẳng phải cũng vì nhìn trúng CP với Kỳ Duyên dễ bán sao, bọn họ thật sự cái gì cũng ăn được...
Có điều, tên nhóc Dư Duy này tự mình tranh khí, không đi đường ngang ngõ tắt mà vẫn nổi lên, đó mới là bản lĩnh thật sự.
“Gần đây độ hot của cậu thật sự rất cao, tôi còn định để cậu rèn sắt khi còn nóng.” Lưu Nính cho Dư Duy xem màn hình laptop, bên trên là những hợp tác thương mại Dư Duy có thể cân nhắc.
“Tiếc là tài nguyên tốt gần đây đều bị chọn hết rồi, chỉ còn mấy lễ hội âm nhạc địa phương, cậu đi không?”
Dư Duy dứt khoát từ chối.
Hiện tại hắn chỉ biết 1 bài hát, làm khách mời lễ hội âm nhạc chẳng lẽ hát 1 bài rồi xuống sân khấu sao...
Không có tài nguyên thì thôi, hắn cũng nhìn rất thoáng. Trong tiểu thuyết, nhân vật chính toàn nối lịch trình không kẽ hở, hát xong liền lên gameshow, quay gameshow xong liền vào đoàn phim, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?
Công ty giải trí mở riêng cho một mình hắn à, vừa vặn lần lượt tìm hắn nối tiếp lên sân khấu?
Lịch trình công việc trong giới giải trí cực kỳ thất thường, có lúc xuất hiện khoảng trống rồi ngừng hoạt động nửa năm cũng là chuyện thường.
“Khoan đã, vậy mà có một chương trình vừa trống chỗ, show thực tế thiên về cuộc sống, khá nhẹ nhàng.”
“Tôi đi hỏi giúp cậu.”
Còn có chuyện tốt như vậy?
Tuy từng viết không ít chương trình thực tế, nhưng Dư Duy thật sự chưa từng tận mắt trải nghiệm. Có cơ hội thì đương nhiên hắn chẳng có lý do từ chối, coi như tích lũy tư liệu để viết tiểu thuyết.
Cũng không biết công việc ngon như vậy, ai lại nói không cần là không cần nữa...
Kệ đi, cảm tạ quà tặng của thiên nhiên.
(Hết chương)