Chương 25 Vốn dĩ ghét bầu trời mưa
“Cảm ơn ngươi, Dư Duy, nếu không ta cũng chẳng biết phải đi đâu tìm người……”
Phí Hồng vừa dùng khăn lau cổ vừa cảm ơn Dư Duy bên cạnh, bình thường Chu Mộ Mộ đều một mình ra ngoài, bọn họ thật sự không rõ nàng sẽ đi đâu.
“Chuyện nhỏ.”
Dư Duy liếc nhìn Phí Hồng từ đầu đến cuối vẫn mang nụ cười nơi khóe miệng, từ sau khi 2 người tựa vào nhau trở về, nụ cười của hắn chưa từng dừng lại.
Xem ra mình được nhà trai chính thức chỉ định làm ông mai rồi, sau này 2 người bọn họ thật sự thành đôi, Dư Duy kiểu gì cũng phải ngồi bàn chính.
“2 người các ngươi ở trong mưa làm gì thế, vừa nhắc tới Mộ Mộ ánh mắt ngươi lập tức mềm hẳn……”
“Đừng có nói bậy, bọn ta chẳng làm gì hết.”
Cuống đến mức bật cả phương ngôn ra rồi mà còn bảo không có chuyện gì, Dư Duy liếc mắt đã thấy vành tai hơi đỏ của hắn, nhưng cũng không vạch trần.
Tiểu tử này đối nhân xử thế rất có một bộ, nhưng trong chuyện nam nữ dường như lại có chút cứng nhắc, cũng không biết cuối cùng có thành hay không.
Ngay lúc Dư Duy đang trêu chọc Phí Hồng, nhân viên công tác đột nhiên tới báo với bọn họ, Chu Mộ Mộ sốt cao, có thể không thể tiếp tục tham gia ghi hình chương trình.
Lãng mạn dưới mưa là thế đấy……
“Nghiêm trọng không?”
Phí Hồng một giây trước còn hơi xấu hổ lập tức toàn thân chấn động, chẳng nói chẳng rằng liền lao ra ngoài, Dư Duy cũng theo sát phía sau, tâm trạng có chút phức tạp.
Sốt cảm nghe thì quả thật không nghiêm trọng đến vậy, nhưng trong quá trình ghi hình chương trình, chuyện này có thể lớn cũng có thể nhỏ, nói khó nghe một chút, nếu thật sự xảy ra chuyện thì ai gánh trách nhiệm?
Thật ra trong rất nhiều chương trình thực tế, tiểu thịt tươi chỉ va quẹt một chút đã bị đưa thẳng tới bệnh viện thật sự là sắp xếp của tổ chương trình, kết quả cuối cùng minh tinh lại bị mắng là làm màu……
Không phải hắn đang tẩy trắng cho tiểu thịt tươi, nhưng trong quá trình ghi hình, minh tinh xảy ra bất kỳ sự cố nào thì tổ chương trình kịp thời sắp xếp đi khám chính là cách ổn thỏa nhất, nếu không phiền phức rất nhiều.
Không đưa đến bệnh viện, lỡ có bệnh khác thì sao, công ty quản lý của minh tinh không vui thì sao?
Đương nhiên, có vài tiểu thịt tươi chỉ trầy chút da đã đưa tới bệnh viện thì đúng là làm màu, nhưng ngoài bản thân bọn họ, tổ chương trình coi họ như bảo bối cũng đáng bị mắng.
Tình trạng của Chu Mộ Mộ nghiêm trọng hơn nhiều, sốt cao không hạ, hôn mê bất tỉnh, nằm trên giường không ngừng toát mồ hôi lạnh.
Căn nhà nhỏ có chuẩn bị hộp thuốc, nhưng sau khi uống thuốc hiện tại vẫn chưa thấy hiệu quả……
“Nóng quá, hay là vẫn nên đưa tới bệnh viện đi.”
Đồng Dư Lộc sốt ruột đi qua đi lại, hận không thể trực tiếp cõng Mộ Mộ chạy ra ngoài, lúc này nàng sớm đã thu lại những tâm tư nhỏ nhặt kia, chỉ còn lại sự quan tâm chân thành dành cho bạn bè.
Ngay cả một người mới tới 1 tuần như Dư Duy còn có ấn tượng tốt với chương trình như vậy, bọn họ đã quay ở đây hơn 1 tháng rồi, muốn nói hoàn toàn không có tình cảm chắc chắn là giả.
Đừng nhìn nàng và Trì Nhạc Oanh không hợp nhau, nếu đối phương bị bệnh nàng chắc chắn cũng sẽ lo lắng……
“Vẫn phải hỏi ý Mộ Mộ.”
Trì Nhạc Oanh lấy chiếc khăn trên trán Chu Mộ Mộ xuống, dùng nước ấm làm ướt rồi vắt khô, sau đó lại đặt trở về, “Nếu nàng không muốn quay nữa thì đương nhiên có thể rời đi.”
“Mộ Mộ không thích chương trình này chẳng phải ai cũng biết sao?”
Một câu này của Đồng Dư Lộc coi như trực tiếp làm nổ tung chủ đề, thật ra chuyện này mọi người đều nhìn ra, chỉ là chưa ai chọc thủng lớp giấy cửa sổ ấy.
Trong phòng im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là Phí Hồng đang sốt ruột lên tiếng phá vỡ cục diện bế tắc, chuẩn bị lập tức để tổ chương trình sắp xếp đưa nàng tới bệnh viện.
Đừng thấy mấy vị khách mời bình thường đều có không ít tâm tư riêng, nhưng thật sự gặp chuyện, cơ bản mọi người vẫn chung một lòng.
Đồng Dư Lộc và Phí Hồng đều chủ trương lập tức đi khám, nhưng Trì Nhạc Oanh và Dư Duy lại cảm thấy nên nghe ý của chính bệnh nhân.
Cũng chẳng phải trẻ con nữa, người trưởng thành tự mình quyết định, tự mình gánh chịu, nói cho cùng bọn họ cùng lắm chỉ là “hàng xóm” cùng thuê chung nhà.
Có lẽ Dư Duy tương đối thâm hiểm, hắn cân nhắc nhiều hơn, nếu đưa tới bệnh viện thì phải vắng mặt trong quá trình ghi hình, tổn thất của tổ chương trình ai bù? Công ty quản lý có thể vui sao?
Chuyện như vậy hắn có thể nghĩ tới, thật ra mọi người cũng đều có thể nghĩ tới, tổ chương trình từ đầu đến cuối không lên tiếng, chẳng phải chính là đang chờ ý kiến của người trong cuộc sao?
Đây là muốn làm chảo chống dính à……
“Ta, ta muốn tiếp tục ghi hình.”
Chu Mộ Mộ từ từ tỉnh lại, vừa mở miệng đã giải quyết được chuyện cấp bách trước mắt của mọi người, mặc dù vừa rồi nàng không tỉnh táo, nhưng vẫn mơ hồ nghe thấy lời mọi người nói.
Mọi người rõ ràng không ngờ nàng sẽ nói như vậy, dù sao nàng cũng không thích chương trình này, tại sao không nhân cơ hội nghỉ ngơi một thời gian?
Hơn nữa tình trạng của nàng……
“Ta muốn ở cùng mọi người.”
Chu Mộ Mộ co người trong chăn, lớp bông dày phủ kín thân thể, giống như một con cá bị nhốt vào lò nướng, mỗi lần hít thở đều mang theo hơi nóng bỏng rát, nặng nề mà khó nhọc.
Nàng nhớ tới lời Dư Duy chiều hôm đó, sau khi nghe chuyện mình bị công ty vừa dỗ vừa lừa đẩy lên chương trình, câu trả lời của Dư Duy rất đơn giản:
Đã đến thì cứ an tâm.
Hắn không an ủi hoàn cảnh của nàng, cũng không nói những câu đứng ngoài cuộc kiểu “vậy thì phản kháng đi”, chỉ nói với nàng rằng nếu đã tới rồi thì hãy trân trọng mỗi ngày ở nơi đây.
Thế giới của người trưởng thành đâu thể dễ dàng nói không như vậy? Ai cũng có khó xử riêng, cũng chẳng có nhiều tình tiết đương nhiên như tưởng tượng.
Cho nên Dư Duy chỉ chúc nàng có thể may mắn hơn một chút.
“Ta quả thật không thích chương trình này, nhưng ta thích ở bên mọi người……”
Trong không khí chỉ còn tiếng thở đứt quãng của nàng, cùng tiếng động rất nhỏ do đôi môi khô nứt mỗi khi cử động kéo căng.
Thật ra Dư Duy hoàn toàn có thể hiểu tâm trạng này, quan hệ xã giao bình thường của minh tinh vốn đã không nhiều, ở đây hiếm khi có thể rời xa cái chảo nhuộm lớn của giới giải trí, tình cảm “bạn cùng nhà” cũng chân thành hơn một chút.
Cả nhóm chỉ cảm thấy trong lòng ấm lên, nhưng cũng chẳng nói được lời khuyên can nào, đành nhìn nhau, muốn nghe xem những người khác nghĩ thế nào.
“Vậy đi, nếu đến 9 giờ Mộ Mộ vẫn chưa chuyển biến tốt, chúng ta lập tức đưa đi khám, trước hết cứ để nàng yên tĩnh nằm một lát.”
Mấy người bọn họ vì quá quan tâm nên loạn, còn Dư Duy mới tới chưa lâu, tình cảm không sâu như vậy, lúc này cũng chỉ có hắn tương đối lý trí.
Đề nghị này rất trung lập, vừa tôn trọng ý kiến của người bệnh, vừa đưa ra phương án bảo hiểm, rất nhanh liền nhận được sự đồng thuận nhất trí.
Dư Duy cũng chỉ thuận thế mà làm thôi, cách xử lý này rất dễ nghĩ tới, nhưng những khách mời thường trú khác không biết mở miệng thế nào, vậy thì chỉ có thể để hắn nói.
Tổ chương trình cũng đồng ý, nhưng để đề phòng vẫn phải để lại một người chăm sóc……
Nhìn Phí Hồng vừa nóng lòng muốn thử vừa có chút do dự, Dư Duy lập tức có quyết định, cười nói: “Để Phí Hồng ở lại đi, hắn là diễn viên lại không hiểu âm nhạc, ta đi biểu diễn chút tài nghệ cho mọi người xem.”
“Tài nghệ?”
“Ta phải trả tiền thuê nhà chứ, ta là một nghệ thuật gia, không lấy chút thành phẩm ra thì lấy gì kiếm tiền trả tiền thuê nhà?”
Trong lòng mọi người đồng loạt đánh thót một cái, Dư Duy nghiêm túc sao? Hắn thật sự chỉ dùng mấy ngày đã sáng tác ra một bài hát?
Nghe vậy, vui nhất chắc chắn là tổ chương trình, thật ra bọn họ rất muốn để bài hát của Dư Duy xuất hiện trong chương trình, chỉ là từ đầu đến cuối không tiện hỏi tiến độ.
Mong sao mong trăng, cuối cùng cũng chờ được bài hát này.
Thấy mấy người vẫn còn hơi ngơ ngác, Dư Duy tiếp tục trêu: “Mộ Mộ là bạn cùng nhà của các ngươi, chẳng lẽ ta thì không phải? Không tổ chức tiệc chia tay cho ta à?”
Nếu không có trận mưa này, lúc này đáng lẽ phải là tiệc lửa trại tiễn hắn mới đúng……
Mấy vị khách mời lúc này mới lần lượt rời khỏi phòng, trước khi đi Dư Duy còn không quên nháy mắt với Phí Hồng.
Đến lúc cưới nhau, hắn nhất định phải là người đầu tiên động đũa!
Phí Hồng cảm kích nhìn Dư Duy một cái, tiễn mắt nhìn mọi người rời đi, lúc này mới đầy mặt lo lắng ngồi xuống bên giường Chu Mộ Mộ.
Cả người nàng giống như một khối than đã cháy đỏ, ngọn tóc bị mồ hôi thấm ướt dính trên cổ, lạnh buốt như mấy nhánh rong nước.
……
Tiếng mưa lúc dày lúc thưa, đôi khi dồn dập rồi bất chợt vang lên một trận ầm ầm, chốc lát sau lại vụn nhỏ xuống, biến thành những tiếng thì thầm khe khẽ.
Mấy người ngồi quây quanh sofa phòng khách, yên lặng nhìn Dư Duy hơi vụng về chỉnh dây đàn guitar.
Bọn họ đã chờ khoảnh khắc này rất lâu, nhưng khi thật sự tới trước mắt, dường như lại không hưng phấn như tưởng tượng.
Bọn họ vẫn mong chờ bài hát này của Dư Duy, cũng vẫn muốn có cơ hội hợp tác với hắn, nhưng ngay lúc này, bọn họ vẫn hy vọng Mộ Mộ có thể khỏe lại hơn.
Mọi người ngồi trong phòng, tiếng mưa ngoài cửa sổ thẳng tắp thấm vào tận tai, dường như nhất định phải lấp đầy căn phòng mới chịu thôi.
Dư Duy liếc nhìn vị trí phòng Chu Mộ Mộ, vừa khuấy động bầu không khí vừa giới thiệu: “Bài hát này rất hợp cảnh, tên là 《Nghe Thấy Tiếng Mưa Rơi》.”
Bọn họ chắc có thể nghe thấy nhỉ……
(Hết chương)