Tường Bá Tam Quốc

Chương 100: Thành Liêm

Chương 100: Thành Liêm
Trương Tường đã muốn đảm bảo mình tiến vào quận thành, lại muốn đảm bảo an toàn cho bách tính quận thành, cho nên Trương Tường đành phải vận dụng lô thảo dược vừa phơi khô kia, hy vọng trong quận thành không có người hiểu y thuật.
Thật ra sự lo lắng của Trương Tường đều là dư thừa, quận thành Nhạn Môn nơi thâm sơn cùng cốc thế này, làm sao có thể có đại phu giỏi chứ? Bách tính quận thành xưa nay đều là bệnh nhỏ thì chịu đựng bệnh lớn thì chờ chết.
Quận thành đã rách nát, ngay cả tường thành đều có mấy chỗ hổng, nhìn từ bên ngoài chính là một cái ổ ăn mày khổng lồ, Trương Tường vừa nghĩ tới mình sau này sẽ phát triển ở chỗ này thì đau đầu.
Vạn trượng cao ốc từ đất bằng mà lên, có thể nói nền móng hiện tại của Trương Tường đều chưa đánh tốt, làm sao có thể để hắn ngước nhìn cao ốc đây? Trải qua mấy ngày quan sát, huynh đệ Ninh gia đã nhiều lần bí mật tiến vào quận thành tìm hiểu tình hình.
Cơ bản đã mò thấy nội tình phòng thủ thành, hiện tại phụ trách thủ vệ trong quận thành là một người tên là Thành Liêm. Trương Tường biết tình huống này xong, thì càng kiên trì muốn binh không lưỡi máu bắt lấy quận thành.
Thành Liêm chính là kiêu tướng thân cận của Lữ Bố, là một trong Bát kiện tướng, có thể được Lữ Bố giữ ở bên cạnh vũ lực hẳn là có chỗ độc đáo, nếu không với tính cách của Lữ Bố cũng sẽ không thu làm bộ tướng.
Trương Tường chỉ là không ngờ Thành Liêm sẽ ở chỗ này, gần quan được ban lộc, Lữ Bố ta Trương Tường chỉ có thể xin lỗi ngươi rồi, Thành Liêm này ta thu định rồi. Tối hôm đó huynh đệ Ninh gia liền dẫn người mò vào quận thành.
Huynh đệ Ninh gia biết mỗi khi đến buổi tối giờ này, sẽ có một nhóm xe đưa nước đi qua, bách tính thủ thành đều là uống nước như vậy. Huynh đệ Ninh gia đã sớm chờ đợi trên con đường tất yếu, định cướp xe nước.
Lần này chính là lần đầu tiên huynh đệ Ninh gia lĩnh binh tác chiến, không do bọn họ không coi trọng. Trương Tường giao chuyện này không phải cho Phan Ảnh, mà là giao cho bọn họ, điều này đối với huynh đệ Ninh gia mà nói là một loại tín nhiệm khó có được.
Nếu huynh đệ Ninh gia biết, Trương Tường nhìn trúng chính là bọn họ có thể đi trên vách tường, không biết lúc này bọn họ sẽ nghĩ như thế nào. Trương Tường căn bản đối với chuyện công thành có mười phần nắm chắc, cho nên phái ai đi cũng giống nhau.
Còn không bằng phái mấy kẻ tay chân lanh lẹ. Xe chở nước đúng hạn mà tới, bên cạnh xe nước chỉ có mấy bách tính áp giải, hơn nữa đều ủ rũ, dù sao bọn họ đều không phải xuất thân sĩ tốt, chỉ là giúp việc mà thôi có thể làm loại chuyện này đã không tệ rồi.
Hơn nữa bọn họ ở trong thành cũng khá yên tâm. Huynh đệ Ninh gia cũng không dùng người bên dưới động thủ, dù sao nếu gây ra động tĩnh gì, bọn họ ăn không hết gói đem đi, quan trọng nhất là không thể bàn giao với Trương Tường.
Chuyện đơn giản như thế bọn họ huynh đệ đều làm không được, thì không cần bàn Trương Tường sẽ trọng dụng bọn họ nữa. Theo thân phận địa vị Trương Tường đạt được thay đổi, tâm thái người dưới tay cũng đi theo thay đổi, không còn cân nhắc ấm no.
Mà là bắt đầu suy nghĩ cho tiền đồ của mình, vì thế người bên dưới cũng có một tia tâm so sánh, Trương Tường cũng biết những thứ này, nhưng Trương Tường lại không ngăn cản, thậm chí còn rất tán thành bọn họ làm như vậy.
Nếu bên dưới đánh thành một mảng Trương Tường mới thật sự đau đầu đây? Giống như vậy Trương Tường cảm thấy rất tốt, ít nhất đối với sự điều động của mình người dưới tay đều nghiêm túc chấp hành, cũng sẽ không có cái tâm tư rảnh rỗi kia phản hắn.
Huynh đệ Ninh gia tay chân rất nhanh hơn nữa trong quá trình hành tiến cũng không phát ra động tĩnh gì, không hổ là xuất thân đạo tặc đỉnh cấp, về phương diện lén lén lút lút vô cùng có kinh nghiệm, những bách tính áp giải này đối với huynh đệ Ninh gia mà nói căn bản cũng không đủ nhìn.
Ba lần năm lượt liền giải quyết xong, huynh đệ Ninh gia cũng biết Trương Tường muốn binh không lưỡi máu bắt lấy quận thành, tự nhiên sẽ không làm hại tính mạng những bách tính này, chỉ là đánh ngất bọn họ mà thôi.
Có lẽ từng làm trộm làm chuyện gì cũng cẩn thận từng li từng tí đi! Cho nên huynh đệ Ninh gia sau khi đánh ngất mấy bách tính này, vì sợ có cái gì ngoài ý muốn, liền trói những bách tính này lại dùng tất thối nhét vào miệng bọn họ, cũng không biết có thể làm những bách tính này thối tỉnh hay không.
Huynh đệ Ninh gia thay quần áo của những bách tính này, vì sợ bọn họ bị lạnh còn khoác quần áo của mình lên, cũng thật sự là dụng tâm lương khổ rồi. Huynh đệ Ninh gia liền đích thân áp giải xe nước vận chuyển đến dưới tường thành.
Đến tường thành xong liền tự nhiên có người tiếp nhận, nhưng ở giữa cũng xuất hiện một khúc nhạc đệm nhỏ, một hán tử thủ thành thấy huynh đệ Ninh gia đều là gương mặt lạ lẫm lại thuận miệng hỏi một câu: “Lão Mại sao không tới.”
Câu nói này suýt chút nữa làm huynh đệ Ninh gia động thủ, dù sao Trương Tường có kế hoạch thứ hai, một khi sự tình bại lộ, huynh đệ Ninh gia phải phụ trách mở cửa thành thả đại quân vào thành, đây chính là chuyện nguy hiểm.
Trương Tường ngàn dặn vạn dò chưa đến thời khắc nguy cơ không cho phép đi con đường này, một khi đi kế hoạch thứ hai, liền mang ý nghĩa Tường Phi Quân phải động thủ với bách tính trong thành, đây cũng không phải cục diện Trương Tường muốn nhìn thấy.
Đương nhiên đây cũng không phải sự tình huynh đệ Ninh gia muốn nhìn thấy, để huynh đệ Ninh gia lén lén lút lút không thành vấn đề, để bọn họ động thật, bọn họ cũng có chút sợ hãi, tác chiến chính diện cũng không phải sở trường của bọn họ.
Thời khắc mấu chốt vẫn là Ninh Trấn khá bình tĩnh: “Lão Mại lười biếng cho nên nhờ huynh đệ chúng ta giúp một tay.” Ninh Trấn lúc nói câu này theo bản năng đè lại chuôi đao, chỉ cần tên thủ vệ này có động tác gì hắn sẽ động thủ.
May mắn tên thủ vệ này cũng chỉ là thuận miệng hỏi một chút, cũng không nhìn ra manh mối gì, cũng coi như cứu mình một mạng. Xe nước bị đón đi, huynh đệ Ninh gia cũng hoàn thành nhiệm vụ, dọa huynh đệ Ninh gia toát mồ hôi lạnh cả người.
Huynh đệ Ninh gia sau đó liền dẫn người chờ đợi cách cửa thành không xa, vừa đợi chính là nửa đêm, huynh đệ Ninh gia chưa bao giờ cảm giác được thời gian sẽ trôi qua chậm như vậy, tuy đã đến mùa xuân, nhưng buổi tối ở Tinh Châu vẫn rất lạnh.
Huynh đệ Ninh gia và mấy sĩ tốt đều thay quần áo bách tính, đều vô cùng mỏng manh có tội để chịu rồi, sĩ tốt khác còn đỡ đa phần đều là người U Châu, dù sao chuyện quan trọng như tập kích ban đêm Trương Tường vẫn yên tâm hương đảng của mình, khí hậu U Châu và Tinh Châu cũng không khác biệt lắm bọn họ cũng quen rồi, trước khi đi theo Trương Tường bọn họ cũng từng chịu khổ, loại quần áo này bọn họ cũng từng mặc.
Nhưng huynh đệ Ninh gia khác biệt, bọn họ đều là người Ký Châu, hơn nữa từ sau khi học thành xuống núi bọn họ dựa vào bản lĩnh bản thân thì chưa từng trải qua ngày tháng khổ cực, chứ đừng nói chi là chịu đông lạnh.
Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến nửa đêm, tay chân huynh đệ Ninh gia đều tê rần, lúc này Tường Phi Quân cũng động thủ, mãi cho đến dưới tường thành đều không gặp phải sự chống cự nào, Trương Tường biết chuyện này mười phần đã làm được chín phần rồi, chỉ kém một cú đá vào cửa kia thôi.
Sĩ tốt Tường Phi Quân bắc thang mây, rất thuận lợi leo lên tường thành, phát hiện thủ vệ đều ngủ mê man, chỉ gặp phải một số chống cự lẻ tẻ, những thủ vệ ngủ mê man này cũng không tỉnh lại.
Những sĩ tốt này cũng không hạ tử thủ, chỉ là đánh bị thương thủ vệ mà thôi. Cửa thành mở ra Trương Tường liền dẫn đại quân vào thành, Tường Phi Quân chia làm ba đường công đánh ba cửa khác, do Đặng Mậu, Bạch Tước, Mông Trát dẫn đầu, Trương Tường cũng rất yên tâm.
Trương Tường mang theo Trương Phi, Trương Phong, Long Bôn đi tới nhà Thành Liêm. Thành Liêm ở quận thành này cũng là một bá, cho nên cưới mấy tiểu thiếp xinh đẹp ngày tháng trôi qua rất dễ chịu, cho nên đến buổi tối hắn sẽ về nhà ở.
Động tĩnh lớn như vậy, tự nhiên kinh động đến bách tính trong thành, nhưng đối mặt với đao kiếm của sĩ tốt, bọn họ cũng không làm gì được. Nhưng người Tinh Châu dù sao thân ở biên cương, cũng có một bộ phận người vô cùng không sợ chết.
Cho nên những người này liền xách đao kiếm tấn công đại quân của Trương Tường, tuy thiêu thân lao đầu vào lửa, nhưng dũng khí đáng khen, đáng tiếc kết cục của bọn họ nhất định thê thảm, Trương Tường đã hạ lệnh sau khi vào thành một khi có người phản kháng giết không tha.
Mệnh lệnh của Trương Tường khó tránh khỏi có chút mâu thuẫn lẫn nhau, nhưng các sĩ tốt vẫn rất tuân theo mệnh lệnh của Trương Tường, lúc công thành làm bọn họ nghẹn muốn chết, những người này vừa phản kháng, bọn họ cuối cùng cũng tìm được niềm vui rồi.
Bách tính trong thành là thủ hạ của Trương Tường không giả, nếu những người này sống sót cũng có khả năng trở thành sĩ tốt của mình, nhưng so với những người Tường Phi Quân này bách tính trong thành còn kém một chút.
Đã không thức thời, Trương Tường cũng sẽ không nương tay, sự dũng cảm của những người này nhất định sẽ hy sinh vô ích, sau đó Trương Tường còn sẽ cho người nhà bọn họ tiền tuất, Trương Tường cũng chỉ có thể làm đến bước này.
Trương Tường dẫn binh mã đến nhà Thành Liêm, Thành Liêm cũng nghe thấy động tĩnh khóa chặt cửa phủ, huynh đệ Ninh gia lúc này chạy tới: “Chúa công tên Thành Liêm này chúng ta vẫn luôn phái người nhìn chằm chằm đây? Hắn không rời khỏi nhà.”
“Thành Liêm ta kính ngươi là trang hán tử, sao ngay cả gan dạ đi ra gặp mặt một lần cũng không có.” Trương Tường nói xong câu này, lại không nghe thấy câu trả lời của Thành Liêm, xem ra khích tướng vô dụng a! Trương Tường đành phải đổi một phương thức khác.
“Đã Thành Liêm ngươi không ra, thì ở sau cửa nghe cho kỹ lời ta nói, ngươi hẳn phải biết ta công vào nhà ngươi rất dễ dàng, ngươi không sợ chết nhưng tiểu thiếp của ngươi thì sao? Theo ta được biết tiểu thiếp của ngươi vô cùng thủy linh, thủ hạ của ta đều là đói khát khó nhịn a! Ngươi không suy nghĩ cho nàng một chút sao?”
Trương Tường câu nói này nhưng hấp dẫn ánh mắt của các tướng lĩnh, bọn họ khát không giả nhưng không phải cái khát mà Trương Tường nói a!
Đây là chúa công trong ấn tượng của bọn họ sao? Trương Tường cũng không chú ý biểu cảm của các tướng lĩnh, mà là chuyên tâm nói lời tiếp theo: “Thành Liêm ta có thể cho ngươi một cơ hội, để ngươi giữ được bản thân và tiểu thiếp ngươi thích, Thành Liêm ngươi ở trong quận thành nổi danh dũng mãnh, vậy thì ngươi rất tự tin với vũ lực của mình, chỉ cần ngươi đánh thắng thủ hạ của ta, ta liền thả các ngươi.”
Chu Thương đột nhiên có một loại cảm giác quen thuộc, Trương Tường nói xong liền cảm giác được ánh mắt của Chu Thương: “Tiếp theo ngươi lên.”
Chu Thương cũng không ngờ chuyện tỷ thí này sẽ rơi xuống trên người mình, dù sao hiện tại bên cạnh Trương Tường có Trương Phi Long Bôn hai vị mãnh tướng a!
Nhưng sự tình đến Chu Thương cũng không sợ, hắn cũng rất tự tin với vũ lực của mình, đánh bại Trương Phi Long Bôn hắn không nắm chắc, nhưng thu thập một tên Thành Liêm hắn vẫn rất có lòng tin. Thời gian này Chu Thương có thời gian liền tỷ thí với Trương Phi, võ nghệ tiến bộ rất nhiều. Còn về việc tại sao Chu Thương không tìm Long Bôn, vẫn là suy nghĩ cho bản thân mình, Trương Phi tỷ thí chỉ là điên cuồng, Long Bôn tỷ thí chính là đánh chết bỏ.
Chu Thương chỉ tìm Long Bôn mấy lần liền không dám trêu chọc nữa, e rằng trong Tường Phi Quân chỉ có Trương Phi mãnh nhân này dám trêu chọc Long Bôn. Lúc này từ trong cửa truyền ra giọng nói của Thành Liêm: “Lời này là thật?”
Trương Tường cười cười chỉ sợ ngươi không nói lời nào: “Ngươi có dư địa mặc cả sao? Có cơ hội sống sót thử một chút cũng không sao chứ! Hay là ngươi không dám.”
Lúc này cửa lớn đóng chặt rốt cục mở ra.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất