Chương 12: Hầm Tối Uống Sữa Người, Gian Hùng Nuốt Hận
Trương Tường, Trương Phong cùng mọi người trốn vào mật thất. Thực ra nói là mật thất thì chi bằng gọi là hầm ngầm, đây là nơi Trương Tường chuẩn bị để phòng khi bất trắc, đương nhiên cũng trữ một ít lương thực và rượu, cùng với một số thuốc trị thương và binh khí.
Những người trốn xuống hầm ngầm đa phần đều mang thương tích, cũng may có số thuốc này mới làm dịu đi vết thương của họ, nếu không mấy ngày tới Trương Tường sẽ phải sống chung với vài cái xác chết.
Dù sao cũng là dưới lòng đất, lại đang giữa mùa đông, nên trong hầm khá lạnh lẽo ẩm ướt. Tuy có chút rượu, nhưng cũng không chống đỡ nổi cái lạnh thấu xương. Trương Tường vốn đang bệnh, tình cảnh này khiến cơ thể hắn càng thêm suy yếu.
Đến tối, Xuân Anh phát hiện ra tình trạng của Trương Tường. Vẫn là phụ nữ tinh tế hơn một chút. Lúc này Trương Tường đã ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chỉ cảm thấy có một chiếc áo dày đắp lên người mình, cuối cùng không chịu nổi mà hôn mê bất tỉnh.
Đợi đến khi Trương Tường khôi phục ý thức thì đã là khoảng giữa trưa ngày hôm sau. Trương Tường vừa mở mắt ra đã thấy mình nằm trong lòng phụ thân Trương Hào. Lúc này Trương Hào chỉ mặc áo đơn, tuy cơ thể run rẩy nhưng mắt vẫn dán chặt vào Trương Tường.
Trương Tường mở mắt đương nhiên là ông phát hiện ra đầu tiên. Trương Hào mắng: “Thằng ranh con, cuối cùng mày cũng tỉnh rồi, hôm qua làm cả nhà sợ chết khiếp, mày mà chết thì ai lo dưỡng lão tống chung cho tao hả!”
Trương Tường tuy rất cảm động, nhưng bị một người đàn ông to lớn ôm trong lòng vẫn thấy rất kỳ cục, đành dùng cách nói đùa để xua tan sự ngượng ngùng: “Chẳng phải còn có đại ca và nhị ca sao? Hơn nữa lão đầu tử ông tráng kiện thế này, biết đâu con còn chết trước ông đấy.”
Trương Hào hừ một tiếng: “Hai đứa nó, một đứa thì hỗn hào, một đứa thì lầm lì như hũ nút, tao sớm muộn gì cũng bị tụi nó chọc cho tức chết. Đừng nói mấy lời xui xẻo đó, lão tử không muốn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh đâu, mày liệu mà sống cho tốt.”
Trương Phong lên tiếng: “Phụ thân, tình trạng của Tam đệ không tốt lắm, hay là chúng ta liều một phen đi!”
Trương Tường yếu ớt nói: “Đừng đùa nữa, bây giờ ra ngoài không phải là liều mạng mà là đi nộp mạng. Mã Khuê đợi một cơ hội này, canh giữ hơn nửa năm, nhị ca nghĩ hắn sẽ không để lại hậu thủ bên trên sao? Nhị ca quá coi thường hắn rồi.”
Trương Phong nói: “Ta không phải coi thường ai, mà là cơ thể của Tam đệ...”
Trương Phong còn chưa nói hết đã bị Trương Tường ngắt lời: “Cơ thể của đệ đệ tự biết, ráng gượng qua mấy ngày này vẫn không thành vấn đề.”
Mẫu thân Xuân Anh xen vào: “Được rồi, mấy cha con các ông lát nữa hãy bàn, Tiểu Tam vừa mới tỉnh, uống chút gì trước đã, bồi bổ cơ thể, có chuyện gì lát nữa hãy nói, gấp gáp cái gì chứ!”
Trương Tường đón lấy cái bát từ tay mẫu thân uống một ngụm, cảm thấy không đúng, sao lại ngọt thế này? Cúi đầu nhìn xuống thì thấy lại là sữa, hắn kinh ngạc: “Ở đây sao lại có sữa? Con nhớ là con đâu có trữ thứ này!”
Trương Tường cảm thấy Lâm Bình bên cạnh đang cười trộm. Xuân Anh nói: “Cái này là nhờ nô tỳ Đình Nhi của mẹ, nó vừa mới sinh con tháng trước, sữa này là đại bổ đấy! Con mau uống đi, đừng phụ tấm lòng của Đình tỷ con.”
Trương Tường hoảng hốt: “Cái gì? Đây là sữa người? Con không uống!”
Trương Hào đâu thèm quan tâm mấy chuyện đó, bóp mũi Trương Tường rồi đổ ực vào! Tiếp theo đó, cứ cách vài canh giờ Trương Tường lại bị ép uống một bát sữa. Trương Tường thắc mắc không biết cái cô Đình tỷ kia sao mà lắm sữa thế! Hắn cảm giác như mình quay trở lại thời thơ ấu đen tối. Lúc Trương Tường mới xuyên không đến thời Hán, mang tư tưởng người lớn, sống chết không chịu bú sữa, đều là bị ép đổ như thế này, nên Trương Hào mới thành thục đến vậy, bởi vì Trương Tường đã có “tiền án” rồi.
Hiện tại trong hầm ngầm, nếu nói ai là người muốn ra ngoài nhất thì chắc chắn là Trương Tường. Mãi đến ngày thứ ba, Trương Tường mới nghe thấy tiếng gào khóc thảm thiết của Trương Phi. Lần đầu tiên Trương Tường cảm thấy âm thanh này thân thiết đến thế.
Trương Phi gào lớn: “Phụ thân, mẫu thân, nhị đệ, tam đệ! Con nhớ mọi người quá! Mọi người đang ở đâu! Trương Phi ta thề nhất định sẽ báo thù cho mọi người, không báo thù này thề không làm người!”
Trương Tường là người đầu tiên không nhịn được nữa, hét lên: “Đại ca, bọn đệ ở đây này! Huynh mau cứu bọn đệ ra ngoài.” Đáng tiếc Trương Phi lúc này đang đau thương tột độ, căn bản không nghe lọt bất kỳ âm thanh nào, tiếng hét của Trương Tường coi như công cốc.
Tiếng hét của Trương Tường đã nhắc nhở mọi người, tất cả cùng đồng thanh hô hoán, nhưng Trương Phi vẫn không nghe thấy. Phải nhờ Trịnh Cương bên cạnh nhắc nhở: “Đại thiếu gia, công tử bọn họ hình như chưa chết, không tin ngài nghe xem.”
Lúc này Trương Phi mới nghe thấy tiếng, như phát điên lao vào đống đổ nát, mở nắp hầm ngầm ra. Trương Hào là người đầu tiên đi lên, bị Trương Phi kích động nhào tới ôm chầm lấy ngã lăn ra đất. Hai người vốn đã đen, giờ thì thực sự thành hai cục than đen thui rồi.
Trương Tường đi ra, nhìn thấy nước mắt trên mặt Trương Phi, buông một câu: “Đại ca, huynh xấu quá đi!”
Vốn dĩ Trương Phi đang rất vui mừng, không ngờ Trương Tường lại phang cho một câu như vậy, bèn kẹp cổ Trương Tường, trêu chọc: “Tam đệ đệ nói cái gì, ta là đại ca ruột của đệ, ta xấu chẳng phải là đệ cũng xấu sao?”
Trương Tường liếc xéo Trương Phi một cái, ý tứ không cần nói cũng hiểu. Trương Phi nhìn ánh mắt của Trương Tường liền hiểu ngay, đang định “xử lý” ông em trai không thành thật này thì tai họa từ trên trời giáng xuống.
Một cú cốc đầu của Trương Hào giáng thẳng xuống đầu Trương Phi. Trương Phi quay lại ngơ ngác không biết mình làm sai cái gì. Trương Hào mắng: “Mày quậy cái gì mà quậy, lớn đầu rồi, Tam đệ mày bây giờ người đang rất yếu.”
Lúc này Trương Phi mới phát hiện sắc mặt Trương Tường trắng bệch, lập tức lao ra ngoài, một lát sau đã vác một người đến trước mặt Trương Tường. Trương Tường nhìn kỹ, hóa ra lại là Hoàng Tiếu, cái tên xui xẻo này, xem ra vị Hoàng đại phu này bát tự xung khắc với đại ca rồi.
Hoàng Tiếu bị thả xuống đất, lại nôn thốc nôn tháo một trận, trừng mắt nhìn Trương Phi: “Trương đại thiếu gia, ngài không thể nói chuyện tử tế được sao? Đừng có hở ra là trói với vác, lão phu tuổi cao sức yếu chịu không nổi đâu!”
Trương Phi quát: “Đừng nói nhảm, Tam đệ ta bệnh rồi.”
Nghe tin Trương Tường bị bệnh, Hoàng Tiếu cũng nghiêm túc hẳn lên. Trong Trương gia, người có giao tình tốt nhất với ông ta chính là Trương Tường, đương nhiên có Trương Phi ở bên cạnh cũng không cho phép ông ta lơ là.
Hoàng Tiếu đến bên cạnh Trương Tường bắt mạch một chút rồi thở phào nhẹ nhõm, nói với Trương Hào: “Trương lão gia, quý công tử không có gì đáng ngại, Tam thiếu gia vốn dĩ đã bị phong hàn nhập thể, lại thêm khí lạnh dưới hầm ngấm vào người nên mới tỏ ra suy nhược như vậy, tẩm bổ điều dưỡng nhiều là sẽ khỏi thôi.”
Chỉ vì một câu nói này của Hoàng Tiếu mà Trương Tường phải uống thuốc đắng suốt nửa tháng trời. Trương Phi đích thân giám sát Trương Tường uống thuốc. Người nhà họ Trương đều biết Trương Tường từ nhỏ đã ghét uống thuốc, nên trọng trách ép thuốc này rơi xuống đầu Trương Phi. Lần này Trương Phi cực kỳ tận tụy, một ngày ba bát thuốc không thiếu bữa nào, đến rượu cũng bỏ không uống để canh chừng.
Mãi đến khi cơ thể hồi phục, những ngày tháng khổ sở của Trương Tường mới chấm dứt. Hôm nay Trương Tường gọi Trương Phi, Trương Phong, Lâm Bình, Trịnh Cương đến. Khi mọi người đã đông đủ, Trương Tường nói: “Lần này chúng ta ngã ngựa trong tay Mã Khuê, là điều ta không ngờ tới. Bây giờ đến lượt chúng ta phản kích.”
Trương Phi gầm lên: “Tam đệ, chúng ta phải làm thế nào đệ cứ nói đi! Lần này ta nhất định phải vặn đầu tên Mã Khuê xuống.”
Trương Tường nói: “Lâm Bình, ngươi đem bức thư lụa này đích thân giao tận tay Hồ Dung, huynh ấy sẽ biết phải làm thế nào.”
Trịnh Cương thắc mắc: “Công tử định lợi dụng quyền lực của Đốc bưu để đối phó Mã Khuê sao? Như vậy chẳng phải quá hời cho hắn rồi ư!”
Trương Tường đáp: “Trịnh Cương, ngươi rất thông minh, đáng tiếc ngươi chưa gặp Mã Khuê. Là đối thủ, ta cũng không thể không khâm phục sự nhẫn nhịn của hắn. Loại người như vậy không phải Hồ Dung có thể đối phó được. Mục đích ta làm vậy là để Mã Khuê mất đi sự chống đỡ của người Mã gia trên danh nghĩa.”
Trương Phi ngơ ngác: “Tam đệ, đệ có ý gì vậy! Mã Khuê chính là người Mã gia, đệ có phải bệnh đến hồ đồ rồi không?”
Trương Phong buông một câu: “Đồ ngốc.”
Trương Phi trừng mắt: “Lão nhị, đệ muốn cãi nhau hả!”
Trương Phong nói: “Nếu quận phủ phát lệnh truy nã, Mã gia chắc chắn sẽ diễn trò thí xe giữ tướng, cái này mà cũng không biết.” Trương Tường lúc này mới phát hiện, vị nhị ca bình thường không lộ non lộ nước này cũng có chút tư duy chiến lược.
Trương Tường gật đầu: “Nhị ca nói không sai, ta chính là muốn từng bước chặt đứt tay chân của Mã Khuê, để giải mối hận trong lòng.” Thực ra trong lòng Trương Tường cũng có chút bất đắc dĩ, Mã Khuê hành tung bất định, Trương Tường không muốn mệt mỏi truy đuổi, hắn không có thời gian đó. Tính ra bây giờ hẳn là năm 181 Công Nguyên, tức là còn ba năm nữa sẽ nổ ra khởi nghĩa Hoàng Cân, Trương Tường còn phải tranh thủ thời gian này tích lũy thực lực, đâu có tâm trí mà lo chuyện Mã Khuê! Cứ để Hồ Dung chơi đùa với hắn trước đã.
Hồ Dung nhận được thư lụa, quả nhiên không làm Trương Tường thất vọng, lập tức phát lệnh truy nã khắp quận Trác, còn đích thân đến Mã gia một chuyến. Cuối cùng tuy không có kết quả gì, nhưng thực sự đã tận lực rồi.
Hắn còn đích thân đến Trác Huyện thăm Trương Tường. Trương Hào thấy Đốc bưu vào nhà còn tưởng có chuyện gì. Hồ Dung vừa thấy Trương Hào liền hỏi: “Trương lão gia, huynh đệ của ta thế nào rồi, sức khỏe đã khá hơn chưa?”
Trương Hào ngạc nhiên: “Huynh đệ của ngài?”
Hồ Dung: “À! Chính là Trương Tường.” Làm Trương Hào ngớ cả người.
Mãi một lúc sau Trương Hào mới hoàn hồn. Trong mắt Trương Hào, Đốc bưu đã là một quan chức rất lớn rồi, không ngờ đứa con út của mình lại xưng huynh gọi đệ với nhân vật như vậy, đúng là tổ tiên phù hộ, mộ tổ bốc khói xanh rồi.
Trương Hào vội nói: “Đại nhân, khuyển tử không sao, hiện đang luyện võ ở sân sau.” Hồ Dung nghe vậy liền đi thẳng ra sân sau.
Lúc này Trương Tường quả thực đang luyện võ. Qua trận ốm vừa rồi, Trương Tường cũng nhận ra cơ thể mình quả thực không ổn, định bụng phải rèn luyện cho tốt. Dù sao sau này cũng phải trải qua loạn thế, cho dù không thể chinh chiến sa trường thì ít nhất cũng phải có bản lĩnh tự bảo vệ mình chứ!
Hồ Dung vừa bước vào sân sau, đúng lúc thấy Trương Tường đang luyện võ, hét lớn một tiếng: “Võ công tốt!” Khiến Trương Phi và Trương Phong đứng bên cạnh phải quay mặt đi, trong lòng thầm nghĩ mắt mũi kiểu gì thế không biết.
Trương Tường bị Hồ Dung làm cho giật mình, cũng ngại không luyện tiếp nữa: “Đại ca, sao huynh lại tới đây?”
Hồ Dung cười nói: “Chẳng phải nghe nói huynh đệ bị bệnh sao? Đặc biệt đến thăm đệ, tiện thể nói cho đệ biết tình hình của Mã Khuê. Người Mã gia nói Mã Khuê đã bị xóa tên khỏi gia tộc từ nửa năm trước rồi, không biết tin tức của hắn.”
Trương Tường hỏi: “Đại ca tin không? Nhưng kết quả này đệ cũng sớm đoán được rồi. Dù sao cũng thật sự cảm ơn đại ca đã đích thân lo liệu việc của đệ.”
Hồ Dung xua tay: “Nói gì vậy, chúng ta là huynh đệ, cả đời là huynh đệ, nói lời khách sáo chẳng phải xa lạ sao.” Trương Tường thầm nghĩ quan hệ giữa chúng ta thâm sâu đến thế từ bao giờ vậy?
Trương Tường cười nói: “Dù sao đi nữa, đại ca hiếm khi đến một lần, đệ bảo lão đầu tử chiêu đãi huynh thật tốt. Món thịt heo phụ thân đệ làm không kém gì món thịt chó của Trịnh Ngang đâu.”
Hồ Dung mắt sáng lên: “Thật sao? Vậy hôm nay ta có lộc ăn rồi.”
Trương Tường: “Không say không về.”