Tường Bá Tam Quốc

Chương 39: Đại Hưng Sơn Phục Kích, Lưu Tinh Chùy Hiển Uy

Chương 39: Đại Hưng Sơn Phục Kích, Lưu Tinh Chùy Hiển Uy
Vùng núi phương Bắc không hiểm trở như núi lớn phương Nam. Đại Hưng Sơn tuy hùng vĩ, Trương Tường cũng chiếm được vài phần địa lợi, nhưng lại không có những thiên hiểm để thủ, tối đa chỉ có thể đạt được hiệu quả xuất kỳ bất ý.
Có câu nói không có điều kiện thì tự mình tạo điều kiện cũng phải lên. Trương Tường lần này đã khoác lác trước quần hào Trác quận sẽ trọng thương tiên phong Hoàng Cân, nếu thất bại mất mặt là nhỏ, mất đi sự tin tưởng của quần hào là lớn.
Trương Tường cũng chỉ đành liều mạng xông lên. Trương Tường phát hiện có một nơi vô cùng thích hợp để mai phục, hai bên tuy thế núi không rõ nhưng rừng cây rậm rạp vô cùng thích hợp giấu người, chỉ cần có thể chặn đứng tốc độ đột kích của tiên phong quân Hoàng Cân là có thể trảm hoạch địch quân.
Sĩ tốt Tường Phi Quân có việc để làm rồi, Trương Tường ra lệnh đào ba con hào ở nơi mai phục. Phải biết sơn đạo ở địa điểm mai phục mà Trương Tường chọn rất rộng, đây chính là đại công trình a!
Đang là mùa hè sĩ tốt bên dưới mồ hôi như mưa, đám người Trương Phi đều xuống làm việc rồi, bọn họ đều cố gắng hết sức đẩy nhanh tốc độ đào hào. Chỉ có Trương Tường ở một bên là nhàn nhã nhất, ngồi dưới bóng cây, uống nước trà Chân Đề tặng, nhìn người bên dưới làm việc, cảm giác này giống như thổ địa chủ ở nông thôn.
Nguyễn Ngọc đứng một bên nhìn mà lắc đầu liên tục, nàng không hiểu nổi kẻ lười biếng ham ăn như Trương Tường tại sao lại khiến đám người Trương Phi Mông Trát cam tâm thần phục, bộ dạng hắn bây giờ thật sự là gợi đòn.
Trương Tường cũng nhìn ra ý kiến của Nguyễn Ngọc đối với mình, nhưng hắn không quan tâm người khác nhìn mình thế nào. Làm soái giả không cần sự tất cung thân (tự mình làm mọi việc), chỉ cần thống soái đại cục là được. Huống hồ Trương Tường cũng biết với sức lực của những sĩ tốt này đủ để đào xong hào trước khi giặc Hoàng Cân đến, cũng không cần đến hắn động thủ.
Trước hoàng hôn nghĩa quân của Trương Tường đã đào xong hào. Lúc này tiên phong quân Hoàng Cân cách nơi này chưa đến mười dặm. Trương Tường thừa nhận mình quả thực đã đánh giá thấp tốc độ hành quân của giặc Hoàng Cân, không ngờ lại đến nhanh như vậy, lúc này Tường Phi Quân vô cùng mệt mỏi thật sự không phải lúc tác chiến.
Trương Tường tính sai nhưng lúc này đã không dung hắn quay đầu rồi, Trương Tường đã chuẩn bị sẵn sàng liều chết một trận. Nhưng khi giặc Hoàng Cân đến cách nơi mai phục năm dặm lại an doanh hạ trại, Trương Tường chính mình cũng không thể không khen ngợi vận may của mình.
Quả nhiên vận may cũng là một phần của thực lực. Trương Tường lúc này hạ lệnh Trương Phong Mông Trát mỗi người dẫn ba trăm người chờ lệnh ở hai bên đường, khi giặc Hoàng Cân vượt qua con hào thứ hai mới tiến vào địa điểm mai phục hai bên, những người khác đợi lệnh ở phía trước.
Giao phó xong những việc này Trương Tường liền hạ lệnh nghỉ ngơi. Ngày hôm sau Trương Tường vẫn luôn đợi bóng dáng giặc Hoàng Cân, nhưng đều mặt trời lên cao ba sào rồi vẫn chưa thấy bóng dáng giặc Hoàng Cân, Trương Tường còn nghi ngờ mình bị lộ rồi.
Mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng giặc Hoàng Cân Trương Tường mới thở phào nhẹ nhõm. Trương Tường nhìn thấy tiên phong quân Hoàng Cân đánh cờ chữ Đặng liền biết Đặng Mậu đến rồi. Trương Tường cũng không cho che lấp ba con hào lại.
Ba con hào cứ thế ngang nhiên lộ ra trước mặt giặc Hoàng Cân, Đặng Mậu cũng không phải kẻ mù đương nhiên cũng nhìn thấy, hắn cũng rất lo lắng có mai phục gì, cho nên cũng phái thám báo đi dò xét hai bên.
Cuối cùng nhận được hồi báo của thám báo hai bên sơn mạch không có phục quân. Đội giặc Hoàng Cân này cũng đều là tinh nhuệ trong Hoàng Cân quân, trên đường đi có thể nói là thế như chẻ tre, khó tránh khỏi sẽ nảy sinh ngạo khí ngang ngược.
Đặng Mậu tuy trong lòng có dự cảm không lành, nhưng cũng không thể dậm chân tại chỗ, nếu không địa vị của mình sẽ không vững. Hoàng Cân quân không giống quân đội Đại Hán có chế độ thăng tiến riêng, có thể nói có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào vị trí này của Đặng Mậu.
Chỉ cần Đặng Mậu phạm sai lầm sẽ có rất nhiều người nóng lòng kéo hắn xuống ngựa. Đương nhiên Đặng Mậu cũng có sự cân nhắc của riêng mình, nơi này thế núi bằng phẳng, cách đó không xa là rời khỏi dãy núi Đại Hưng Sơn, đến lúc đó cũng có thể nói là biển rộng mặc cá nhảy, hắn không sợ hậu thủ gì nữa. Thế là Đặng Mậu liền đưa những bộ khúc không phục mình trong đội tiên phong quân này lên phía trước.
Những bộ khúc này tuy có chút không phục, nhưng lúc này cũng sẽ không công nhiên phản đối Đặng Mậu, nếu không bộ khúc của Đặng Mậu cũng không phải ăn chay, cũng chỉ đành chấp nhận công việc khổ sai này. Thật ra bọn họ cũng có chút quen rồi.
Dù sao dọc đường đi Đặng Mậu cũng không ít lần tìm bọn họ gây rắc rối. Những bộ khúc này cầm vân thê (thang mây) đơn giản bắc lên trên hào, Trương Tường cũng nhìn thấy giặc Hoàng Cân dùng cách này vượt qua hào.
Những bộ khúc Hoàng Cân này nhìn qua là biết tinh nhuệ, đi trên vân thê vậy mà không có ai rơi xuống hào. Hơn nữa Trương Tường cũng nhìn ra trên người những bộ khúc này sát khí rất nồng, nhìn qua là biết xuất thân sơn tặc thảo khấu. Trương Tường cũng không hiểu tại sao Đặng Mậu lại phái những chủ chiến chi sĩ trong quân này lên phía trước làm bia đỡ đạn.
Thật ra Đặng Mậu chính vì những người này là sơn tặc thảo khấu mới bất hòa với bọn họ. Đặng Mậu là xuất thân nghèo khổ, ghét nhất những kẻ họa hại hương lý này, nhưng những người này dù sao chiến lực rất mạnh, cho nên Đặng Mậu mới miễn cưỡng thu nhận bọn họ.
Cho nên chuyện nguy hiểm như thế này đương nhiên phải để bọn họ đi làm. Khi những bộ khúc Hoàng Cân này vượt qua con hào thứ hai, Trương Phong Mông Trát liền dẫn người lặng lẽ tiến vào địa điểm mai phục hai bên.
Khi những bộ khúc Hoàng Cân này đi qua con hào thứ ba, Trương Tường biết thời khắc quyết chiến đến rồi. Những bộ khúc Hoàng Cân này lại hành tiến một đoạn, Trương Tường ra lệnh Phan Ảnh ra tay.
Phan Ảnh dẫn theo xa binh (quân xe) lao về phía những bộ khúc Hoàng Cân này. Xa binh là binh chủng chủ lực trong quân đội đa số các nước vùng Trung Nguyên thời Xuân Thu, nhưng cùng với sự xuất hiện của kỵ binh đã dần bị thay thế. Thật ra xa binh của Phan Ảnh điều khiển không phải những chiến xa truyền thống thời xưa, mà là chiến xa đơn giản được cải tạo từ xe lương thảo, trên chiến xa đơn giản thương mâu đều thành lợi khí giết người.
Chiến xa lập tức đâm vào bộ khúc Hoàng Cân. Những bộ khúc Hoàng Cân được cấu thành từ sơn tặc thảo khấu này tuy chiến lực cường hãn, nhưng ý chí chiến đấu kém xa những tín đồ Hoàng Cân kia. Những người này bình thường diễu võ dương oai bắt nạt một số lão bá tánh thì được, nhưng đến lúc thật sự thấy chân chương thì túng rồi.
Cũng có thể nói là vừa chạm đã tan, phía trước xảy ra hỗn loạn, rất nhiều giặc Hoàng Cân lúc lùi lại bị người ta chen chúc rơi xuống hào. Cộng thêm Trương Phong Mông Trát hai bên đã vào vị trí, mưa tên bọn họ bắn ra cũng có thể nói là họa vô đơn chí.
Xa binh do Phan Ảnh dẫn dắt có thể nói là gặp thần giết thần, giết mãi đến trước hào Phan Ảnh biết nhiệm vụ của hắn kết thúc rồi, chỉ có thể dùng cung tên bắn giết kẻ địch. Sĩ tốt phía sau vượt qua xa binh, dùng ván gỗ chuẩn bị trước trải bằng con hào, sĩ tốt thừa thế xông ra.
Đừng thấy những Hoàng Cân sơn tặc này mềm chân với người khác, nhưng đối với người mình thì quyết không nương tay, ai cản đường sống của bọn họ lập tức đao binh tương hướng. Đặng Mậu lúc này cũng dẫn theo tâm phúc của mình giết về phía đám loạn quân này.
Bất kể là chạy loạn hay không làm loạn chỉ cần cản trước mặt bọn họ thì hẳn phải chết không nghi ngờ. Đặng Mậu cũng dùng cách này xoay chuyển cục diện, sự hỗn loạn của giặc Hoàng Cân cũng dần bình ổn.
Đúng lúc này Trương Tường giương soái kỳ lên, Đặng Mậu cũng nhìn thấy chữ Tường trên soái kỳ. Đặng Mậu phảng phất nhìn thấy thiếu niên năm xưa được hắn cứu, khi thiếu niên này rời đi hắn đã biết ngày sau ắt có một trận chiến, chỉ là không ngờ sẽ nhanh như vậy mà thôi.
Đặng Mậu cũng muốn so tài đàng hoàng với thiếu niên này một phen, mình tuy thua một chiêu, nhưng ưu thế phe mình vẫn còn. Nhưng ngay lúc Đặng Mậu nghĩ như vậy thì hướng hậu quân truyền đến tiếng vó ngựa.
Từ tiếng vó ngựa và bụi đất cuộn lên Đặng Mậu biết không dưới ngàn kỵ binh. Đặng Mậu là người quận Hà Tây U Châu, từ nhỏ đã nhìn thấy người Hồ làm loạn, hắn vĩnh viễn không quên được từng đàn kỵ binh người Hồ làm mưa làm gió đốt giết cướp bóc ở quê hương hắn.
Thật ra Trương Tường đâu có ngàn kỵ binh a! Lúc Trương Phi rời đi Trương Tường đã dặn dò hắn khi đột kích hậu phương địch quân thì buộc cành cây vào đuôi ngựa. Trương Phi tuy không biết làm vậy để làm gì, nhưng vẫn làm theo cho nên mới khiến Đặng Mậu hiểu lầm có ngàn kỵ binh.
Đầu lĩnh của đội tiên phong quân Hoàng Cân này đa số là đồng hương của Đặng Mậu, bọn họ cũng nhìn ra tình thế không ổn. Kỵ binh do Trương Phi dẫn dắt đã giết tới, Trương Phi hét lớn một câu: “Yên nhân Trương Phi Trương Dực Đức ở đây có ai dám đánh một trận.”
Thật ra tên tự của Trương Phi là do Trương Tường đặt cho, Trương Phi ban đầu còn không quen, nhưng Trương Tường nói ra ngoài đều phải có tên tự mới tiện, cho nên Trương Phi mới dùng tên hiệu này, Trương Phi gọi mãi cũng thuận miệng.
Trượng Bát Trường Mâu của Trương Phi quét một cái là một mảng lớn a! Đặng Mậu cũng là người vũ dũng cũng xách đại đao lao về phía Trương Phi, muốn thông qua trảm tướng để chỉnh đốn lại khí thế. Đặng Mậu tính toán thì không tồi, nhưng hắn chọn sai đối thủ rồi.
Đặng Mậu sao có thể là đối thủ của Trương Phi, cú va chạm đầu tiên, hổ khẩu của Đặng Mậu đã bị nứt toác, sau đó Đặng Mậu cũng chỉ còn năng lực phòng thủ. Thật ra nếu không phải Trương Tường ngàn dặn vạn dò Trương Phi phải bắt sống Đặng Mậu, thì lúc này Đặng Mậu sớm đã là người chết rồi.
Chủ tướng rơi vào hạ phong khí thế Hoàng Cân quân càng yếu hơn. Đám người Trương Phong Mông Trát tên đã dùng hết cũng gia nhập chiến trường. Thực lực của Trương Phong Mông Trát cũng không yếu, hai viên mãnh tướng này gia nhập đủ cho giặc Hoàng Cân uống một bình rồi.
Đặng Mậu khổ sở chống đỡ, hắn không hiểu nổi Trương Phi trước mắt sao lại không biết mệt chứ? Đúng lúc này một cái Lưu Tinh Chùy đánh vào chân sau chiến mã của Đặng Mậu, Đặng Mậu nhất thời không phản ứng kịp liền ngã xuống đất.
Lúc này Trương Tường mới biết trong quân mình còn có một tiểu tướng dũng mãnh như vậy. Người này chắc tuổi không lớn chỉ mười bảy mười tám tuổi, cũng có thể là hơn hai mươi tuổi chỉ là mặt non mà thôi, dù sao cũng không có mấy người già trước tuổi như Trương Phi.
Trương Phi còn đang trêu đùa Đặng Mậu không ngờ sẽ bị một tiểu tướng cướp công lao, liền hung hăng trừng mắt nhìn tiểu tướng kia một cái. Tiểu tướng kia cũng là người không chịu thua cũng hung hăng trừng lại Trương Phi một cái.
Trương Tường thì không chú ý đến những cái này, hắn chỉ biết lúc này là cơ hội tốt, liền hét lớn một câu: “Đặng Mậu đã chết, kẻ đầu hàng không giết.” Lúc này Đặng Mậu đã bị thủ hạ bên cạnh tiểu tướng trói gô lại.
Tiểu tướng này nghe thấy Trương Tường hét, liền vội vàng nhét khăn mồ hôi của mình vào miệng Đặng Mậu. Đặng Mậu lập tức cảm thấy trong miệng vừa chua vừa thối, khiến hắn chảy cả nước mắt.
Sau đó Tường Phi Quân của Trương Tường chỉ gặp phải sự kháng cự lác đác, đa số người Hoàng Cân đều quỳ xuống đất xin hàng, đây cũng là trận đại chiến thắng lợi đầu tiên của Trương Tường.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất