Tường Bá Tam Quốc

Chương 55: Long Bôn Xuất Thế, Cuồng Ngạo Chiến Dực Đức

Chương 55: Long Bôn Xuất Thế, Cuồng Ngạo Chiến Dực Đức
Long Bôn tuy cuồng ngạo, nhưng quả thực có vốn liếng để cuồng ngạo. Không chỉ có thiên phú về phương diện võ học, về phương diện trí mưu cũng không kém, nhưng không phải loại võ phu thuần túy, chỉ là không thèm dùng não để giải quyết vấn đề.
Hàm ý trong lời nói của Trương Tường hắn đương nhiên hiểu, nhưng hắn tuyệt đối tự tin vào bản thân, thậm chí đến mức tự phụ, trong mắt hắn đã không chứa nổi người khác rồi. Thử thách của Trương Tường hắn một chút cũng không để trong lòng.
Trên doanh trại Tường Phi Quân có một diễn võ trường đơn sơ, Trương Tường và Long Bôn đi tới đây. Vì Trương Tường đã phát lệnh hành quân trước, nên sĩ tốt đều đang bận rộn nhổ trại.
Long Bôn ở bên cạnh Trương Tường cũng không gây sự chú ý của sĩ tốt, nhưng Long Bôn làm sao chịu được người khác phớt lờ mình, đi đến giữa diễn võ trường: “Ta là Long Bôn, ai dám đánh với ta một trận.”
Trương Tường tuy không biết cuối cùng Long Bôn sẽ có kết quả gì, dù sao hắn bây giờ bắt đầu đau đầu rồi, bắt đầu lo lắng cho những ngày tháng sau này, có một tên không khiến người ta bớt lo thế này sẽ lắm chuyện đây.
Long Bôn gào lên một câu này quả thực đã trấn trụ mọi người, sĩ tốt rất ăn ý dừng công việc trong tay lại, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn Long Bôn. Phụ trách bên diễn võ trường này chính là Trương Phi a!
Trương Phi cũng gào lên một câu: “Tên tiểu tử không biết trời cao đất dày nào đang la lối om sòm đấy, Trương gia gia vặn đầu ngươi xuống.” Trương Phi cầm binh khí xông ra, vừa khéo nhìn thấy Long Bôn.
Long Bôn: “Hắc đại hán chúng ta tỷ thí một chút, tướng quân muốn xem bản lĩnh của ta.” Trương Phi lúc này mới nhìn thấy Trương Tường đang đứng bên cạnh, Trương Tường gật gật đầu ra hiệu cho Trương Phi.
Trương Phi cũng rất hưng phấn. Trương Tường trị quân nghiêm cẩn, không được uống rượu không được tự ý đánh sĩ tốt, hai điều này đối với Trương Phi mà nói đều là chí mạng, Trương Phi có lúc đều cho rằng Trương Tường cố ý đặt ra cho hắn.
Lúc này lại có người dâng tới cửa cho hắn đánh, hơn nữa Tam đệ phá lệ còn đồng ý rồi, Trương Phi cảm giác mình như đang nằm mơ vậy, Long Bôn trong mắt hắn cũng trở nên thuận mắt hơn nhiều.
Trương Phi: “Tiểu tử ngươi muốn đánh với ta cũng được, ngươi giỏi kỵ chiến hay bộ chiến gia gia ta phụng bồi đến cùng.” Long Bôn cũng nổi nóng, ở Vọng Đô chưa có ai dám nói chuyện với hắn như thế.
“Vậy thì kỵ chiến đi! Lát nữa đừng có khóc nhè, thế thì mất mặt lắm.” Long Bôn cưỡi lên chiến mã của mình. Trương Tường đã sớm chú ý đến chiến mã của Long Bôn, toàn thân trắng tuyết vừa nhìn đã biết không phải vật phàm.
Binh khí của Long Bôn là Mã Sóc, đầu sóc đều dùng xích kim đúc thành, có thể nói là vô cùng phong tao. Tướng mạo của Trương Phi so với Long Bôn thì kém không chỉ một sao nửa điểm, một thân hắc giáp, một con ngựa đen, trượng bát xà mâu, từ trên xuống dưới đều là màu đen.
Long Bôn thúc ngựa lao về phía Trương Phi, Trương Tường nhìn tư thế cưỡi ngựa của hắn là biết tay thiện nghệ. Trương Tường tuy vũ lực không được, nhưng chút nhãn lực này vẫn có. Long Bôn mượn sức ngựa, một đòn quét về phía đầu Trương Phi.
Hiển nhiên là tỏ vẻ bất mãn với câu nói vừa rồi của Trương Phi, đòn này nếu đánh trúng nhất định não văng tung tóe. Nhưng Trương Phi lại là người thích cứng đối cứng nhất, loảng xoảng một tiếng binh khí hai người va vào nhau.
Hai người đồng thời cả người lẫn ngựa lùi lại hai bước, nhìn có vẻ ngang tài ngang sức, nhưng Long Bôn dù sao cũng mượn thế ngựa, chỉ cần là người sáng mắt ai cao ai thấp liếc qua là biết ngay, về sức mạnh hiển nhiên Trương Phi hơn một bậc.
Long Bôn lại là một người không chịu thua, hắn không tin lại có người mạnh hơn hắn về sức mạnh, thế là từ bỏ kỹ xảo bắt đầu cứng đối cứng với Trương Phi. Nhìn thấy cảnh này Trương Tường có chút thất vọng.
Sở trường của Trương Phi là sức mạnh và khí thế, còn Long Bôn tuy Trương Tường không hiểu rõ lắm, nhưng việc có thể sử dụng Mã Sóc đã chứng tỏ y có tạo nghệ rất cao về mặt kỹ xảo. Lấy sở đoản của mình chọi với sở trường của người, cho dù vũ lực có mạnh đến đâu cũng chỉ là một kẻ mãng phu mà thôi.
Trương Tường vốn dĩ vẫn ôm hy vọng với Long Bôn, bây giờ xem ra không thể trọng dụng a! Nhưng Long Bôn cũng không phải không có chỗ nào dùng được, ít nhất đối với Trương Tường hiện tại mà nói thêm một mãnh tướng là chuyện cầu còn không được.
Long Bôn đối đầu với Trương Phi sáu mươi hiệp thì không đánh nổi nữa, hổ khẩu hai tay đều nứt toác, Trương Phi lại càng đánh càng hưng phấn, hắn chưa từng gặp đối thủ như vậy thật là sảng khoái.
Trương Phi nhân lúc Long Bôn thể lực không chống đỡ nổi, một tay túm lấy áo choàng của Long Bôn kéo hắn xuống ngựa. Long Bôn ngã sóng soài trên diễn võ trường, hắn bây giờ dường như không dám tin chuyện vừa xảy ra.
“Tiểu tử ngươi không tệ, nếu ngươi không liều mạng với ta, ít nhất trụ được qua trăm hiệp, ta rất mong chờ cơ hội giao thủ lần sau.” Trương Phi nói câu này, thật ra là để khích lệ Long Bôn một chút.
Nhưng Long Bôn nghe vào tai lại cảm thấy chói tai như vậy, lập tức đứng dậy cưỡi lên chiến mã, rời khỏi diễn võ trường. Trương Phi đi đến bên cạnh Trương Tường: “Tam đệ, không đuổi theo tên tiểu tử kia sao? Tên tiểu tử kia không tệ.”
Trương Tường: “Ta biết Long Bôn quả thực có sở trường của hắn, nhưng sở đoản của hắn càng rõ ràng hơn. Nếu hắn có thể quay lại tìm ta, chứng tỏ hắn vẫn chưa đến mức hết thuốc chữa, ngược lại cho dù miễn cưỡng mời hắn về, cũng là một con sâu làm rầu nồi canh, ta sẽ không để một con cá thối làm hỏng cả nồi canh đâu.”
Câu nói này của Trương Tường thật ra có chút không thật, bởi vì Trương Tường cũng không biết dạy dỗ Long Bôn thế nào. Nếu Long Bôn cúi đầu Trương Tường còn có thể thử một lần, nếu không thì Trương Tường một chút cách cũng không có.
Long Bôn trước khi Tường Phi Quân rời khỏi huyện Vọng Đô đã chạy về, phía sau còn mang theo một trăm kỵ binh và mấy xe lớn lương thảo. Trương Tường nhìn một trăm kỵ binh này suýt chút nữa chảy nước miếng, đại tộc đúng là đại tộc, vừa ra tay đã là hào phóng.
Trương Tường vì nuôi ba trăm kỵ binh mà tốn bao tâm sức, Long gia vì bảo vệ con cháu mình, còn là một đứa cháu không được yêu thích mà có thể phái ra một trăm kỵ binh, đúng là khác biệt một trời một vực a!
Đi theo Long Bôn còn có cha hắn là Long Khiếu, Long Khiếu cũng là người bao che khuyết điểm, nếu không cũng sẽ không bao nhiêu năm chùi đít cho Long Bôn, vậy mà lại hướng về phía Trương Tường bái một cái khấu thủ lễ.
Trương Tường chỉ đành vội vàng nói không dám nhận. Long Khiếu: “Tướng quân, đứa con trai này của ta giao cho ngài, ngài lên đường bình an nhé!” Long Khiếu tuy rơi nước mắt, nhưng Trương Tường sao cứ cảm thấy ông ta đang cười nhỉ?
Trương Tường vốn tưởng Long Khiếu sẽ nói những lời thống khổ lưu luyến gì, nhưng không ngờ lại dứt khoát như vậy. Động tĩnh ở đây cũng bị bá tánh Vọng Đô nhìn thấy, vừa rồi lúc Trương Tường rời đi bá tánh đều lạnh mắt đứng nhìn, Long Bôn vừa gia nhập lại thay đổi hoàn toàn, bá tánh lại đứng chật hai bên đường hoan nghênh, tặng đồ ăn thức uống.
Sự thay đổi này hoàn thành chỉ trong nháy mắt, Trương Tường đều tưởng mình hoa mắt rồi. Từ đây có thể thấy địa vị của Long Bôn trong mắt bá tánh Vọng Đô cao bao nhiêu, đây là đắc tội bao nhiêu người a!
Lúc Tường Phi Quân rời khỏi huyện thành Vọng Đô, Trương Tường đều có thể nghe thấy tiếng hoan hô của bá tánh trong thành. Trương Tường lại cảm thấy trên người chẳng còn chút sức lực nào, thầm nghĩ các người thì vui rồi, ta thì sắp phải chịu tội rồi.
Hành trình tiếp theo, Long Bôn đã chứng minh khả năng gây họa của hắn. Ra khỏi Vọng Đô Long Bôn giống như con ngựa hoang đứt cương, ngay cả Trương Tường nói chuyện cũng hờ hững không thèm để ý, trên đường gặp chuyện gì cũng thấy mới lạ.
Gặp giặc Hoàng Cân cũng không quản có bao nhiêu người, lao lên là đánh, Trương Tường thật sự hối hận không kịp, nhưng đã rời khỏi Vọng Đô một đoạn đường, muốn trả hàng cũng không được a! Quan trọng nhất là Trương Tường phát hiện Trương Phi có xu hướng bị Long Bôn làm hư.
Mỗi lần Long Bôn xông ra ngoài, trong mắt Trương Phi đều phát ra ánh mắt ngưỡng mộ. Cứ như vậy Long Bôn cuối cùng vẫn gây ra đại họa, Tường Phi Quân đi qua một khu rừng rậm, trong rừng rậm loáng thoáng có thể nhìn thấy bóng dáng giặc Hoàng Cân.
Long Bôn lại chứng nào tật nấy xông ra ngoài, sau đó từ sâu trong rừng rậm xông ra một lượng lớn giặc Hoàng Cân, Trương Tường nhìn không thấy điểm cuối, ít nhất phải hơn hai vạn binh mã. Trương Tường không còn cách nào khác chỉ đành phái Trương Phi cứu viện.
Không ngờ Trương Phi cũng bị hãm sâu vào trong, nhưng giặc Hoàng Cân hình như không phải vì người mà đến, hình như là vì chiến mã mà đến. Một tên sĩ tốt Hoàng Cân sắp chết lại cắn chiến mã một cái lúc chết.
Sự điên cuồng của giặc Hoàng Cân khiến đám người Trương Tường đều giật nảy mình, đây là đói bao lâu mới thành ra cái dạng này. Mỗi con chiến mã đều là bảo bối của Trương Tường a! Trương Tường không muốn để bảo bối của mình chui vào bụng đám dân đói, nhưng địch đông ta ít tình thế hiện tại có thể nói là vô cùng nguy cấp.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất