Tường Bá Tam Quốc

Chương 74: Mượn Lương Đổi Võ, Huyết Chiến Đầu Thành

Chương 74: Mượn Lương Đổi Võ, Huyết Chiến Đầu Thành
Trương Tường đột nhiên cảm thấy có chút kỳ quái, tuy Lưu Bị đối nhân xử thế khoan hòa là không sai, nhưng mấy ngày nay có phải đến hơi quá thường xuyên không? Một ngày đến mấy lần, là sư huynh đệ đồng môn không sai nhưng hình như quan hệ đâu có tốt đến thế!
Chẳng lẽ Lưu Bị có việc gì cần mình giúp đỡ? “Sư huynh, huynh có phải có việc gì không! Chúng ta quen biết nhiều năm, có chuyện gì cứ nói thẳng, làm sư đệ chắc chắn sẽ giúp.”
Lưu Bị lại trầm ngâm một chút.
Trương Tường nhìn thấy bộ dạng này của Lưu Bị liền biết y quả thực có việc, đã bảo mà, Lưu Bị huynh đâu có rảnh rỗi thế!
Lưu Bị nói: “Thật ra cũng không có chuyện gì lớn, trong quân của ta có chút thiếu lương thảo, sư đệ có thể chi viện một chút không?”
“Chi viện thì không thành vấn đề, nhưng sư huynh ở chiến trường Cự Lộc hình như đã hơn nửa năm rồi, lương thảo phối cấp hẳn là do triều đình chi trả chứ! Sao lại đến chỗ sư đệ đòi lương thế này?” Trương Tường tỏ vẻ kỳ quái.
Lưu Bị thở dài: “Chuyện này nói ra rất dài dòng. Thật ra lương thảo của nghĩa quân đúng là do địa phương phối phát, nhưng ở quận Cự Lộc bị giặc Hoàng Cân phá hoại nghiêm trọng, đã không còn lương để phát. Cho dù có lương cũng không đến lượt nghĩa quân chúng ta, trước kia còn có lão sư giúp đỡ, bây giờ thì hết cách, chỉ có thể cầu cứu sư đệ thôi.”
Trương Tường đáp: “Sư huynh, không phải đệ không giúp huynh, đệ cũng là bây giờ mới biết tình huống này. Đệ cũng có cái khó của đệ, đệ vốn tưởng lương thảo là do triều đình phối phát, thủ hạ đệ hiện tại có bốn ngàn nhân mã, tiêu hao lương thảo cực lớn, cho nên về mặt lương thảo cũng không dư dả lắm.”
Trương Tường đây là uyển chuyển từ chối Lưu Bị. Lưu Bị cũng nghe ra, nhưng Lưu Bị hiện tại cũng là người đàn bà khéo tay khó nấu không gạo, trước mắt có thể giúp đỡ cũng chỉ có người sư đệ này.
“Vi huynh cũng biết cái khó của sư đệ, có thể giúp một chút thì hay một chút.”
Trong tình huống này Lưu Bị chỉ có thể lựa chọn cúi đầu. Lưu Bị đã làm đến mức này, Trương Tường thật sự cũng không thể lựa chọn không cho, dù sao hai bên vẫn chưa xé rách da mặt. Nhưng Trương Tường vẫn không muốn đưa lương thảo không công cho y: “Sư huynh đã nói như vậy, tiểu đệ chỉ có thể cố gắng giúp đỡ. Có điều sư đệ cũng muốn sư huynh giúp một việc?”
Lưu Bị vừa nghe còn có điều kiện, liền trầm ngâm suy nghĩ. Y biết người sư đệ trước mắt này quan hệ với mình dường như lúc gần lúc xa. Lưu Bị bắt đầu cân nhắc lợi hại, nhưng vừa nghĩ đến gia sản của mình, cũng chẳng có gì đáng để người ta nhớ thương: “Sư đệ cứ nói đừng ngại.”
Trương Tường nói: “Cũng không phải chuyện lớn gì, nghĩa đệ Quan Vũ của sư huynh theo đệ biết là một cao thủ dùng đao. Thủ hạ của đệ có mấy người cũng dùng đao nhưng công phu đều rất thô thiển, không biết có thể để Vân Trường đại ca chỉ giáo một chút không.”
Lưu Bị vừa nghe chuyện này cũng thấy khó xử. Sư đệ này của y ngạo khí lăng nhân, ngoại trừ y ra thì không nể mặt ai, mà Trương Tường lại là kẻ không chịu thiệt, y sợ nhị đệ của mình chịu thiệt thòi. Nhưng lương thảo thật sự lại rất thiếu thốn, cho nên miễn cưỡng giúp Quan Vũ nhận lời.
Trương Tường thấy Lưu Bị gật đầu, liền sai người đưa lương thảo đến doanh trại của Lưu Bị. Trương Phi nghe thấy chuyện này có thể nói là giận tím mặt, tìm đến Trương Tường: “Tam đệ, đệ nghĩ thế nào vậy? Để tên mặt đỏ râu dài kia vào doanh trại chúng ta, có thể kết bái huynh đệ với Mã Khuê thì có thể là người tốt gì chứ.”
“Đại ca, Mã Khuê thì huynh và đệ đều rất rõ, Quan Vũ đệ tự nhiên cũng sẽ đề phòng. Nhưng đao pháp của Quan Vũ quả thực rất lợi hại, đệ chỉ là lấy thừa bù thiếu mà thôi. Lưu Bị đã mở miệng đệ cũng không thể không đồng ý, tự nhiên phải lấy lại chút đồ rồi.” Nghe Trương Tường nói vậy, Trương Phi cũng yên tâm.
Buổi chiều Quan Vũ quả nhiên đến doanh trại của Trương Tường. Trương Phi tuy hiểu cách làm của Trương Tường, nhưng quả thực không thích Quan Vũ, trợn mắt nhìn trừng trừng. Các sĩ tốt vừa thấy bộ dạng này của Trương Phi đều tránh xa.
Đặng Mậu, Bạch Tước, Chu Thương đều dùng đao, cho nên Trương Tường liền giao hết cho Quan Vũ. Trương Tường trước khi đi còn đặc biệt dặn dò Trương Phi để hắn trông chừng Quan Vũ cho kỹ, Trương Phi đương nhiên rất vui lòng rồi.
Trương Tường có hành động này cũng là để đề phòng Chu Thương bị dụ dỗ chạy mất, dù sao trong lịch sử Chu Thương chính là vì khâm phục Quan Vũ mà đi theo. Nhưng hành động này của Trương Tường quả thực có chút thừa thãi.
Chu Thương là kẻ đầu óc đơn giản, người hắn khâm phục hiện tại là Trương Phi, sao lại để ý đến Quan Vũ chứ? Cộng thêm Trương Phi ở bên cạnh cứ nhìn chằm chằm Quan Vũ, ấn tượng của Chu Thương đối với Quan Vũ tự nhiên cũng không tốt.
Quan Vũ tuy làm người kiêu ngạo, nhưng làm việc quả thực rất nghiêm túc, cũng không có gì giấu giếm, tận tâm dạy đao pháp quả thực có chỗ độc đáo của y. Ba người Chu Thương cũng được lợi không ít.
Quan Vũ chỉ dạy một canh giờ liền trở về doanh trại của mình. Lưu Bị lập tức đón đầu: “Nhị đệ chắc mệt lắm rồi! Sư đệ kia của ta không làm khó đệ chứ? Mấy người đệ dạy thế nào?”
Quan Vũ cũng không nghi ngờ dụng tâm của Lưu Bị, đem những gì mình nhìn thấy nói hết ra: “Không có việc gì, anh em Trương gia vì quan hệ của Tam đệ quả thực có chút bài xích đệ, nhất là tên Trương Phi kia. Nhưng giữa ban ngày ban mặt cũng không làm ra được chuyện gì. Có điều ba người đệ dạy hôm nay ngược lại có chỗ đáng khen, đều không phải tay mơ.”
Thật ra câu Lưu Bị muốn nghe nhất chính là câu cuối cùng, y hiện tại rất muốn nắm rõ tình hình của Trương Tường, tiện cho việc mình chiêu mộ anh em Trương gia. Nhưng xem ra mục tiêu này rất khó thực hiện rồi.
Chiến sự ở Hạ Khúc Dương vẫn luôn diễn ra hừng hực khí thế, Tường Phi Quân gia nhập dưới trướng Hoàng Phủ Tung đến ngày thứ ba, cuối cùng cũng nhận được nhiệm vụ công thành. Tường Phi Quân phụ trách Tây thành, do Thái thú Cự Lộc Quách Điển chỉ huy.
Trương Tường đành phải dẫn nhân mã của mình đến trước quân Quách Điển hiệu lực. Quách Điển tuy khá có tài cán nhưng dù sao cũng xuất thân văn sĩ, về chỉ huy điều độ khó tránh khỏi có chút lạ lẫm, cho nên để ông ta tấn công Tây thành phòng thủ khá yếu.
Hoàng Phủ Tung điều Trương Tường đến Tây thành cũng là có sự cân nhắc của mình. Một là để chiếu cố tên nhóc này một chút, hai là cũng muốn xem năng lực của Trương Tường. Hoàng Phủ Tung là một đời danh tướng, tự nhiên sẽ không dựa vào sở thích mà làm việc.
Trương Tường tuy không biết suy nghĩ của Hoàng Phủ Tung, nhưng hắn cũng biết mình phải biểu hiện cho tốt. Trận này nếu đánh không ra trò, mọi nỗ lực trước kia đều uổng phí. Trương Tường còn muốn dựa vào khởi nghĩa Hoàng Cân để thăng quan tiến chức đây?
Quách Điển tuy biết thái độ của Hoàng Phủ Tung đối với Trương Tường, nhưng cũng không chiếu cố Trương Tường nhiều. Phàm là nghĩa quân đều là người đầu tiên công thành, nói dễ nghe là vì nước hiệu lực, nói khó nghe chính là bia đỡ đạn giá rẻ.
Điểm này đối với Tường Phi Quân của Trương Tường vừa là bài toán khó cũng là cơ hội. Nếu nắm bắt tốt, Trương Tường có thể một bước lên mây, tích lũy đủ vốn liếng chính trị. Nếu nắm bắt không tốt, Trương Tường sau này chỉ có thể đi con đường hoạn quan.
Con đường đó dù sao cũng vô cùng gian nan, Trương Tường không muốn tương lai trên người mình có vết nhơ. May mắn là Quách Điển mấy ngày nay công thành cũng không phải phí công vô ích, ít nhất hào sâu ngoài thành đã được lấp bằng, bớt cho Trương Tường rất nhiều phiền toái. Trương Tường hạ tử lệnh bất chấp mọi giá phải công lên đầu thành. Trên thành quân Hoàng Cân đông đảo, cho nên mưa tên bắn xuống cũng vô cùng dày đặc.
Đợt bộ đội đầu tiên của Trương Tường chưa chạm được vào tường thành đã bị mưa tên đẩy lùi về. Trương Tường lập tức ra lệnh vận chuyển tất cả khiên và ván gỗ trong quân lên, dùng để che chắn mưa tên bảo vệ sĩ tốt.
May mắn là nghĩa quân công thành không chỉ có một đội của Trương Tường, nếu không thế nào cũng bị trách tội lười biếng. Nhưng Trương Tường làm như vậy cũng khiến các đồng liêu nghĩa quân có chút oán thán, nếu không phải Hoàng Phủ Tung ở đại trướng có chút coi trọng Trương Tường, những người này đã sớm mở miệng rồi.
Ván gỗ khiên chắn đều được vận chuyển lên, sĩ tốt Tường Phi Quân thuận lợi đến dưới thành dựng thang mây. Nhưng công thành vẫn không thuận lợi, Trương Bảo từ sau khi Trương Giác chết đã chuẩn bị sẵn sàng liều mạng.
Cho nên đá lăn gỗ lớn cái gì cũng không thiếu, Trương Tường chỉ có thể nhìn từng sĩ tốt ngã xuống mà không có cách nào. Trong đó duy nhất xuất sắc chính là Lư Phách, tên của hắn đúng là chỉ đâu bắn đó.
Chuyên bắn những kẻ đầu mục, nhưng cống hiến của một người trong trận đại chiến thế này là rất có hạn, mà giặc Hoàng Cân không thiếu nhất chính là người. Trương Phi cũng đỏ mắt, giao kỵ binh cho Long Bôn, tự mình xông lên tường thành.
Thật ra Long Bôn cũng muốn làm như vậy, chẳng qua Trương Phi nhanh hơn hắn một bước mà thôi. Trương Tường cũng nhìn thấy Trương Phi xông lên, nhưng lúc này cũng không gọi về được nữa, những gì có thể làm cũng chỉ là cầu nguyện cho Trương Phi.
Trương Phi leo lên thang mây, vừa leo được nửa đường, một tảng đá liền rơi xuống đầu hắn. May mắn Trương Phi dũng mãnh dùng khiên hất văng đá lăn. Biểu hiện của Trương Phi cũng thu hút sự chú ý của sĩ tốt Hoàng Cân.
Sĩ tốt Hoàng Cân liên tiếp ném đá tảng gỗ lớn về phía Trương Phi, đều bị Trương Phi cản ra ngoài. Nhưng lúc này cánh tay Trương Phi đều đã tê rần, vất vả lắm mới leo lên đầu thành, lại tránh được thương mâu đánh lén.
Trương Phi cũng là người Hán quân đầu tiên leo lên tường thành trong buổi sáng, cho nên nhận được sự chăm sóc đặc biệt vây công của giặc Hoàng Cân. Nhưng Trương Phi dựa vào sự dũng mãnh của bản thân vẫn giữ được một cái lỗ hổng.
Sĩ tốt Tường Phi Quân cũng dựa vào lỗ hổng này tiến vào đầu thành. Sĩ tốt Tường Phi Quân trên đầu thành càng ngày càng nhiều, phạm vi hoạt động của Trương Phi càng ngày càng lớn, Trương Phi tự nhiên cũng nhận được sự quan tâm của tướng lĩnh Hoàng Cân.
Bọn họ nhao nhao chạy về phía Trương Phi. Hiện tại thống lĩnh Tường Phi Quân phụ trách công thành là Bạch Tước, thủ hạ của hắn đa phần đều là tân binh, rất nhiều người lần đầu tiên lên chiến trường, khó tránh khỏi có chút khiếp đảm. Cho nên Trương Phi vừa bị tướng lĩnh Hoàng Cân quấn lấy, bọn họ liền mất đi cái lỗ hổng kia.
Trương Phi nhìn ra tình hình không ổn, cho nên bất đắc dĩ phải xuống khỏi tường thành. Một buổi sáng Trương Phi liên tiếp ba lần leo lên đầu thành, cuối cùng đều bị giặc Hoàng Cân đuổi xuống, tức đến mức hắn lửa giận ba trượng, muốn ăn thịt người.
Đến chiều thì không còn việc gì của nghĩa quân nữa, Trương Tường chỉ có thể xem Hán quân chính quy biểu diễn. Xe công thành, tháp canh, thang mây, chỉ cần là khí cụ công thành mà Trương Tường biết thì Quách Điển đều dùng tới, cái này thật đúng là có thể nhìn ra thân sơ khác biệt.
Nhưng Trương Tường cũng không có tâm trạng ghen tị nữa. Trương Phi buổi sáng tấn công quá mạnh, đến nỗi khi lui xuống toàn thân đầy thương tích. Trương Tường cũng không có tâm trạng xem Hán quân biểu diễn, dù sao cơ hội thế này sau này sẽ thường xuyên gặp, cũng không kém một ngày này.
Trương Tường còn chưa đến lều bệnh đã nghe thấy tiếng ngáy như sấm của Trương Phi. Trương Tường đối với âm thanh này vô cùng quen thuộc, từng là cơn ác mộng không xua đi được của hắn, bây giờ nghe thấy âm thanh này hắn lại yên tâm. Đã còn ngủ được chứng tỏ không sao rồi.
Đợi hắn tỉnh lại rồi xử lý hắn sau vậy! Bây giờ cứ để hắn nghỉ ngơi cho tốt, dù sao cả buổi sáng này cũng đủ hắn mệt rồi. Cho nên Trương Tường cũng không vào doanh trướng, chỉ bảo đại phu chăm sóc Trương Phi cho tốt.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất