Tường Bá Tam Quốc

Chương 93: Vui Quá Hóa Buồn

Chương 93: Vui Quá Hóa Buồn
Tường Phi Quân tiếp tục lên đường, Trương Tường vì cân nhắc thân thể của Âm Đình nên không chọn hành quân gấp, cho nên trên đường tốn rất nhiều thời gian, cuối cùng đến huyện Vô Cực thuộc nước Trung Sơn nghỉ ngơi, để giảm bớt mệt mỏi trên đường đi.
Chân gia và Trương Tường cũng coi như người quen, Trương Tường làm Nhạn Môn Thái thú lý nên chúc mừng. Chân gia là thương gia nổi tiếng cuối thời Hán, gia tư phong phú cho nên Chân gia vì tránh phiền toái, không tiếc dùng tiền lớn giao hảo quan lại địa phương.
Tinh Châu cũng là nơi Chân gia làm ăn, thường xuyên có thương đoàn Chân gia qua lại, cho nên tự nhiên phải giao hảo với Trương Tường. Chân Dật biết có một việc làm ngay lúc này là thích hợp nhất, không cần lãng phí tiền tài, lại có thể nhận được sự che chở của Tường Phi Quân.
Chân Dật đánh bàn tính như ý, Trương Tường còn chưa biết. Hắn đi đến Chân gia xong liền đi tìm Trương Phong, dù sao Trương Phong ở Chân gia quấy quả nhiều ngày, là lúc nên rời đi, cứ ăn vạ ở nhà người ta truyền ra ngoài cũng không hay.
Trương Phong trước đó cũng không biết Trương Tường đến, cho nên nhìn thấy Trương Tường hắn cũng rất bất ngờ. Trương Phong ở Chân gia tĩnh dưỡng mấy tháng thân thể đã sớm khỏe rồi: “Tam đệ đệ đã về rồi, chiến sự thế nào.”
Trương Tường: “Nhị ca huynh không biết sao? Chúng ta đã đánh thắng giặc Khăn Vàng, lão đệ huynh bây giờ là Nhạn Môn Thái thú, có thể nói một bước lên mây. Đúng rồi nhị ca đệ cưới vợ rồi lát nữa cho huynh gặp.”
Lúc này Trương Tường thấy Trương Phong muốn nói lại thôi, hình như có lời gì muốn nói: “Nhị ca, huynh ở Chân gia đã xảy ra chuyện gì? Chúng ta là huynh đệ, không cần che giấu trước mặt đệ.”
Trương Phong cũng không định giấu Trương Tường, dù sao Trương Tường hiện tại cũng là vua một cõi lời nói rất có trọng lượng: “Nhị ca ta cùng Chân gia tiểu thư Chân Nghiên yêu nhau, cho nên muốn tới cửa cầu thân.” Theo lý thuyết đây là chuyện tốt, Trương Tường cũng nên ủng hộ.
Nhưng Trương Tường nghĩ nhiều hơn Trương Phong rất nhiều, Trương Phong đã nói như vậy tự nhiên là nhà gái cũng nguyện ý, nhưng thân phận của nhà gái này lại không bình thường. Chân Nghiên Trương Tường đã gặp qua, nàng là trưởng nữ của Chân Dật, người cha đối với đứa con gái đầu tiên đều cực kỳ yêu thương, thân phận của Trương Phong quả thực có chút không xứng.
Trương Phong tuy là ca ca của Trương Tường, nhưng dù sao cũng không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào, chắc hẳn Chân gia đã sớm biết rồi. Trương Tường cũng muốn nhìn thấy Trương Phong hạnh phúc, nhưng chuyện này quả thực rất khó làm. Đương nhiên Trương Tường cũng biết một khi Trương Phong cùng Chân Nghiên kết thân, chỗ tốt đối với mình cũng là không thể đo lường.
Chân gia tuy không phải thế gia, nhưng hơn hẳn thế gia, chỉ là trên phương diện bồi dưỡng nhân tài yếu một chút. Nhưng một khi có Chân gia làm đồng minh này, Trương Tường sẽ không cần lo lắng về tiền lương nữa, Chân gia chính là một con gà rất biết đẻ trứng.
Trương Tường cũng đang nghĩ cách tác thành chuyện của hai người. Trương Tường sau khi gặp Chân Dật còn đang nghĩ nên nói thế nào, nhưng Chân Dật lại mở miệng trước: “Hiền điệt chưa đến tuổi cập kê, đã có thể làm một quận chi thủ, thật sự là thiếu niên anh hùng.”
Chân Dật gọi một tiếng hiền điệt, làm Trương Tường cũng rất bất ngờ, kéo quan hệ này cũng kéo quá gượng ép rồi! Thương nhân trục lợi chắc hẳn Chân Dật còn có đoạn sau, Trương Tường liền muốn xem hắn rốt cuộc có đoạn sau gì.
Chân Dật: “Ta có một đứa con gái tên Chân Nghiên, không tính là khuê các, cũng là gia đình tử tế.”
Trương Tường vừa nghe câu này cũng hoảng, Chân Dật không phải muốn gả Chân Nghiên cho ta chứ! Đây không phải là làm loạn sao?
Nhưng tiếp theo Chân Dật một câu cũng làm Trương Tường yên tâm: “Nhị ca của hiền điệt vẫn luôn tĩnh dưỡng ở nhà ta, lão phu rất là coi trọng, chi bằng hai nhà kết thân thì thế nào, không biết ý hiền điệt ra sao.”
Trương Tường tự nhiên một lời đáp ứng: “Việc này rất tốt, cha mẹ ta vừa vặn cũng ở trong quân, chi bằng cứ định ra việc này đi!” Trương Tường không ngờ lại dễ dàng tác thành chuyện này như vậy, sau khi rời khỏi Chân gia bản thân cũng có chút bất ngờ.
Trương Tường cảm thấy việc này nhất định có kỳ quặc, cho nên liền phái người nghe ngóng tình hình của Chân Nghiên. Quả nhiên là mình hiểu lầm, Chân Nghiên này đúng là trưởng nữ của Chân Dật, nhưng không phải đích trưởng nữ, nàng là do thiếp sinh ra, mẹ mất sớm cho nên không được trong nhà yêu thích.
Chuyện này quả thực có chút khác biệt với suy nghĩ của Trương Tường, hắn vốn tưởng rằng thông qua con đường Chân Nghiên có thể trói Chân gia lên chiến xa của mình, xem ra là không thể nào, có thể từ Chân gia đạt được cái gì cũng chưa biết chừng.
Tuy nhiên đã là Trương Phong thích, Trương Tường cũng sẽ không phản đối, cứ coi như là tác thành chuyện tốt đi! Trương Phong trở lại trong quân, không ngờ cha mẹ cũng ở trong quân, cho nên cũng rất kích động. Trương Hào Bạch thị cũng biết Trương Phong đã cùng Chân gia kết thân cũng là vui vẻ ra mặt, không khỏi lại bắt đầu thúc giục Trương Phi, bảo hắn sớm thành thân đi, nhìn xem hai đứa em trai đều thành thân rồi.
Trương Tường vốn tưởng rằng chuyện này cũng coi như viên mãn, nhưng Chân Dật lại lấy lý do thời gian vội vàng trì hoãn hôn sự, chỉ là đơn giản đính hôn, cũng không làm lớn như Âm gia, Trương Tường cũng đoán không ra Chân Dật này muốn làm gì. Chuyện này khắp nơi lộ ra quỷ dị, nhưng Trương Phong ngược lại rất biết đủ.
Tường Phi Quân ở huyện Vô Cực tĩnh dưỡng ba ngày liền rời đi, Chân Nghiên cũng ở lại trong nhà, Chân Dật cam đoan chỉ cần Trương Phong an ổn ở quận Nhạn Môn, sẽ đưa con gái mình tới kết thân.
Trương Tường thật sự là nghĩ không ra, liền đi thỉnh giáo Dương Húc. Câu trả lời của Dương Húc cũng làm Trương Tường giải khai khúc mắc: “Chúa công chuyện này thật ra rất đơn giản, đáp án nằm ngay trong hai chữ an ổn trong lời cam đoan của Chân Dật. Thật ra Chân Dật có chút giấu đầu hở đuôi rồi, thuộc hạ tuy chưa từng đi quận Nhạn Môn, nhưng từ trong lời của Chân Dật liền biết quận Nhạn Môn xem ra không thái bình như vậy.”
Trương Tường cũng hiểu được Chân Dật đây là không thấy thỏ không thả chim ưng a! Quả nhiên phù hợp đạo xử thế của thương nhân. Trương Tường thật muốn xem quận Nhạn Môn rốt cuộc loạn đến mức nào, nhưng trước mắt còn có một số việc phải xử lý, ngày đến Nhạn Môn chắc hẳn còn một khoảng thời gian.
Tường Phi Quân chuyển đường tiến vào quận Thường Sơn, dù sao ở huyện Linh Thọ còn có một lô tài bảo phải lấy. Vì đi ngang qua Chân Định đại quân lại không thể không dừng lại một ngày, chủ yếu là bách tính Chân Định quá nhiệt tình.
Trương Tường từng xuất quân đóng giữ ở Chân Định chống lại giặc cướp, bách tính đều nhớ cái tốt của Trương Tường, cho nên đối với sĩ tốt Tường Phi Quân vô cùng ủng hộ, các nhà đưa đồ ăn thức uống, Trương Tường tự nhiên nhận hết.
Dù sao Tinh Châu cái gì cũng thiếu, có thể tiết kiệm một phần là một phần, thép tốt phải dùng trên lưỡi dao. Cha của Triệu Duệ càng là đưa lên lượng lớn lương thảo, chủ yếu là vì tiền đồ của con trai mình nên bỏ vốn gốc.
Trương Tường ăn uống sạch sẽ xong, mới hài lòng rời khỏi huyện Chân Định. Nhưng Tường Phi Quân trở nên càng thêm cồng kềnh, phía sau đội ngũ có rất nhiều xe lương, có một câu nói không sợ trộm lấy chỉ sợ trộm nhớ thương.
Tường Phi Quân lần này đúng là bị trộm nhớ thương rồi, thám báo trong quân không ngừng báo cáo tin tức bốn phía cho Trương Tường, bốn phía Tường Phi Quân sắp thành ổ trộm rồi. Trương Tường biết sớm muộn gì một ngày nào đó đám đạo tặc này sẽ động thủ.
Cũng không biết ngày này khi nào đến, Trương Tường dù muốn một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, nhưng cũng phải bắt được bóng dáng tên trộm mới được a! Những tên đạo tặc này đối với chiến pháp du kích của Mao chủ tịch là không thầy mà tự thông, làm Trương Tường vô cùng đau đầu.
Chỉ có thể nhìn những tên đạo tặc này làm loạn xung quanh Tường Phi Quân. Đại quân đến huyện Linh Thọ, Trương Tường bí mật đào mộ táng trong núi lên, cũng may những tài bảo này tuy rất trân quý, nhưng dù sao số lượng cũng không lớn như vậy.
Sẽ không bị đạo tặc bốn phía nhìn ra, nếu không Trương Tường có thể tưởng tượng những tên đạo tặc này vì tài bảo sẽ làm ra chuyện đáng sợ gì. Trương Tường dọc đường đều cẩn thận đề phòng, tiến về phía U Châu.
Trương Tường muốn về quê nhà U Châu một chuyến trước, một là chuyện huyện lệnh của Phồn Hòa, hai là cũng muốn áo gấm về làng, ba là tiền tuất của những lão binh kia, những lão binh chết trận này có rất nhiều là con em U Châu.
U Châu lại là nơi phát tích của Trương Tường, tự nhiên phải an ủi thật tốt, cho nên tiền tuất nhất định sẽ không ít. Đại quân lại trở về nước Trung Sơn, đến huyện Vọng Đô thì Long gia cũng vô cùng cảm kích Trương Tường. Long Bôn thay đổi đến mức bọn họ đều nhận không ra, vì cảm tạ Trương Tường, Long gia đưa cả Long Hưng đến dưới trướng Trương Tường.
Vũ lực của Long Hưng không bằng Long Bôn, nhưng cũng xấp xỉ Bạch Tước, quan trọng nhất là Long Hưng từ nhỏ đọc thuộc binh pháp, mạnh hơn nhiều so với những kẻ nửa đường xuất gia như Trương Tường, làm Trương Tường vô cùng vui mừng. Trương Tường cảm thấy mình lần này quay lại đường cũ thật sự là quyết định chính xác nhất, vừa được tiền lương lại được nhân tài.
Có lẽ thật sự là vui quá hóa buồn, đại quân đi ngang qua huyện Bồ Âm làm Trương Tường nhớ tới tình cảnh mệt mỏi bôn ba lúc trước. Cũng không biết có phải ảo giác hay không, Trương Tường đột nhiên lại nhìn thấy rất nhiều giặc Khăn Vàng từ hai bên đường xông ra, mãi đến khi một mũi tên bay qua trước mắt Trương Tường, Trương Tường mới phát hiện tất cả những thứ này đều là thật, hắn bị giặc Khăn Vàng tập kích rồi.
Địa điểm đạo tặc lựa chọn, không phải thiên hiểm gì, bốn mặt tuy khoáng đạt, nhưng cũng có thể giấu người. Trương Tường trong quân không để ý, mới bị đạo tặc dùi vào chỗ trống. Đám giặc Khăn Vàng này giống như là điểm hỏa.
Đạo tặc vẫn luôn lượn lờ xung quanh Tường Phi Quân giống như là gỗ, vừa gặp điểm hỏa liền cháy lên, từ bốn phương tám hướng vọt tới. Kẻ cầm đầu đám giặc Khăn Vàng này vẫn là Thạch Hổ, hắn nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì vô cùng hả giận.
Trương Tường làm Thạch gia hắn tuyệt hậu, hắn liền muốn Trương Tường chết. Thạch Hổ tưởng rằng cả đời này cũng không thể gặp lại Trương Tường nữa, trách thì trách Trương Tường một đường này quá rêu rao, từ nước Trung Sơn ra đến quận Thường Sơn lại trở về nước Trung Sơn. Thạch Hổ đã sớm nhận được tin tức có một con dê béo đi ngang qua.
Thạch Hổ từ khi con trai mình bị thương thì đã không còn tâm tư này, ai ngờ con dê béo này lại chính là Trương Tường mà hắn ngày đêm mong nhớ, cho nên Thạch Hổ mới quyết định động thủ. Hắn vừa nghĩ tới đứa con trai nằm liệt giường, nghĩ cũng không nghĩ liền đánh lén Tường Phi Quân.
Hắn đã sớm nghĩ kỹ cho dù là chết, cũng phải xử lý Trương Tường để trút mối hận trong lòng, nhưng Thạch Hổ không ngờ hắn vừa động thủ, lại lòi ra nhiều kẻ muốn mạng Trương Tường như vậy. Thạch Hổ cảm thấy đây chính là trời cao chú định để mình báo thù.
Đạo tặc vây giết tới, bất kể là giặc Khăn Vàng hay là lưu khấu đều chẳng có bản lĩnh gì, nhưng nhân số đông đảo, giết mãi không hết. Xe lương thảo trong Tường Phi Quân giống như ánh lửa vạn trượng, dẫn dụ một đám thiêu thân lao tới.
Nhưng trên những xe lương thảo này, không chỉ có lương thảo mà còn có rất nhiều tiền tài, Trương Tường làm sao nỡ từ bỏ chứ? Những thứ này đều là hắn dùng mạng đổi về, sao có thể hời cho kẻ khác.
Hơn nữa Trương Tường chính là muốn từ bỏ cũng không thể nào, lưu khấu quả thực là vì những tiền tài kia mà đến, nhưng giặc Khăn Vàng chính là hướng về phía mình mà đến. Trương Tường nhìn thấy bóng dáng Thạch Hổ trong đám giặc Khăn Vàng, Thạch Hổ sẽ không quên Trương Tường, Trương Tường lại làm sao quên được Thạch Hổ, đây là bại bút thê thảm nhất của hắn.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất