Chương 229. 2: Hỏi đường
Banlong. us
Phùng Hiếu Từ ngạc nhiên trước thái độ của người này, đồng thời vội vàng đưa tay ra ngăn cản Lưu Thế Bảo đang tức giận bừng bừng, chắp tay cười cười đáp lại ông lão kia: - Chúng tôi ở phương xa tới đây, suốt chặng đường dài chỉ nhìn thấy những vùng đất khô cằn, nhưng duy chỉ có thôn mình là dân chúng vẫn sống yên bình , vui vẻ cho nên mới cảm thấy hiếu kỳ, có chỗ nào làm phiền ông, xin thứ lỗi cho chúng tôi.
Nghe thấy những lời nói khách khí này, ông lão cũng không giả bộ là không nghe thấy gì nữa: - Đó là điều đương nhiên, Cự Dã Trạch có hảo hán của Yến Vân Trại, ai mà dám hoành hành, làm bừa ở đây chứ? Những người dám đến đây quấy nhiễu, làm hại dân chúng thì đều bị các hảo hán đánh cho thịt nát xương tan, thử hỏi còn có ai dám to gan nữa? Đúng rồi, mấy người từ nơi xa tới, nếu như là du sơn ngoạn thủy thì vẫn nên cách xa nơi đây một chút, ngộ nhỡ chẳng may bị mấy hảo hán của Yến Vân Trại phát hiện và nghi mấy người là mật thám của triều đình phái tới thì mấy người sẽ phải nếm mùi đau khổ đó.
Thấy ông lão đã có ý tốt nhắc nhở mình, Phùng Hiếu Từ lại càng tiếp tục lân la hỏi chuyện: - Ông lão có chuyện này ông không biết, con người của tôi sinh ra đã là kẻ to gan lớn mật rồi, ngay từ thời thiếu niên đã thích kết giao bằng hữu với hảo hán hào kiệt rồi. Chính vì biết được danh tiếng lẫy lừng của Đại đương gia của Yến Vân Trại Cự Dã Trạch nên mới đặc biệt từ nơi xa tới đây. Chỉ là tôi có to gan lớn mật đến đâu cũng không dám tùy tiện vào núi, cho nên đành phải hỏi thăm ông lão một số chuyện về Yến Vân Trại.
Ông lão kia nheo mắt nhìn Phùng Hiếu Từ một cái và hỏi: - Ngươi không phải là gian tế của triều đình phải tới chứ?
Truyện "Tướng Minh Chương 229. 2: Hỏi đường" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này