Tùy Thân Liệp Thú Không Gian

Chương 15 Ngày lành của Lục Ly đã hết rồi!

Chương 15 Ngày lành của Lục Ly đã hết rồi!
Cảm nhận được thế công sau lưng, Lục Trạch đã không thể né tránh.
Hắn toàn lực vận chuyển khí huyết, toàn thân tản ra bạch quang chói mắt, phòng ngự của 4 tiểu cảnh giới luyện thể viên mãn được thúc giục đến cực hạn, chuẩn bị cứng rắn ăn trọn một kích này!
Keng keng keng!
3 tiếng giòn vang như kim loại va chạm truyền ra, 3 tầng lực đạo đột phá phòng ngự da thịt gân cốt, oanh vào trong cơ thể hắn, đánh thân thể Lục Trạch bay văng ra ngoài.
“Khụ!” Đáy mắt Lục Trạch lóe lên hàn quang, máu tươi tràn ra khóe miệng.
Lực đạo của 3 con thỏ đột phá phòng ngự, đã gây thương tổn cho nội tạng của hắn, dù sao nội tạng của hắn còn chưa được rèn luyện.
Lục Trạch còn chưa kịp thở dốc một hơi, sau lưng đã truyền đến tiếng xé gió.
Hắn đành cưỡng ép áp chế thương thế, thân thể bắn sang một bên, tránh khỏi đợt tập kích tiếp theo của 3 con thỏ.
“Phù!”
Lục Trạch đứng vững, nhìn 3 con thỏ khổng lồ cách đó không xa xoay người hung lệ nhìn chằm chằm hắn, chậm rãi điều chỉnh hô hấp.
Có chút mạnh!
Thực lực của 3 con thỏ này gần như ngang với võ giả phẩm 8, một chọi một hắn tự nhiên không có vấn đề gì, một chọi 4, quả thật có chút khó khăn.
Lục Trạch cảm nhận nội tạng âm ỉ đau, cảm giác thể lực đã bắt đầu trôi đi.
Nhìn đám thỏ đang chậm rãi áp sát, hắn mím môi, khóe mắt liếc về phía cách đó không xa.
Con thỏ đã chết kia đã hóa thành tro tàn, bên trên đang có 5 đại quang đoàn màu đỏ nhạt và 1 quang đoàn siêu nhỏ màu tím.
“Cúc cúc!”
3 con thỏ lại một lần nữa nhào tới, Lục Trạch dùng sức hai chân, bắn về phía quang đoàn, thu 6 quang đoàn 5 lớn 1 nhỏ lại, sau đó đầu cũng không ngoảnh lại mà chạy ra ngoài.
Đồng thời còn giơ ngón giữa với 3 con thỏ: “Đám thỏ chết tiệt các ngươi, chờ tiểu gia đó!”
Dù sao thu hoạch của hắn lớn như vậy, tìm một nơi trị thương, sau đó lại săn giết tiếp!
Còn rừng xanh, lo gì không có củi đốt, tuy sẽ không chết thật, nhưng sau khi vào nơi này, thời gian bên ngoài lại dừng lại, đương nhiên là có thể ở lại bao lâu thì ở bấy lâu.
3 con thỏ thấy Lục Trạch vậy mà không biết xấu hổ trực tiếp bỏ chạy, tai thỏ đều dựng cả lên, chúng cuồng bạo đuổi theo.
“Đệt!” Thấy 3 con thỏ siêu khổng lồ dây dưa không bỏ, Lục Trạch thầm mắng một tiếng.
Mọi người nhìn nhau cười một cái rồi bỏ qua không tốt sao?
Từ bỏ đi! Giữa chúng ta không có kết quả đâu! Đừng đuổi theo ta nữa!
Một người 3 thỏ nhanh chóng chạy qua thảo địa, Lục Trạch có chút lo lắng: Nếu 3 con thỏ không đuổi theo, hắn ngược lại có thể tìm một chỗ trốn trước, hiện tại động tĩnh lớn như vậy, nếu gặp phải kẻ săn mồi cường đại, muốn chạy cũng chạy không thoát.
Ý nghĩ của Lục Trạch còn chưa nghĩ xong, đã cảm thấy bên trái truyền đến một luồng nóng rực, đáy lòng Lục Trạch lạnh ngắt, quay đầu liền thấy một hỏa cầu siêu lớn đường kính chừng 2 mét đã lao tới trước mặt hắn.
Sau đó, trong nháy mắt nuốt chửng hắn.
Trong phòng, Lục Trạch mở mắt ra, khóe miệng đau đến co giật.
Bị nhiệt độ siêu cao thiêu thành tro tàn, tư vị đúng là sảng khoái.
Đó là hỏa cầu của một loại sư tử màu đỏ, Lục Trạch từng ở xa nhìn thấy loại sư tử này bị một đàn cự khuyển màu đen vai cao chừng 1,5 mét vây quanh, sau đó, mấy hỏa cầu của sư tử đã thiêu đám cự khuyển sạch sẽ không còn.
Lần này, hắn tự mình trải nghiệm cảm giác ấy.
Ừm, có chút bỏng rát, hắn chịu không nổi.
Rất nhanh, Lục Trạch khôi phục lại, hắn nhìn một đám lớn quang đoàn trong không gian não hải, khóe miệng điên cuồng nhếch lên.
Phen này không lỗ.
Hắn nhìn 2 quang đoàn màu tím nhạt đặc biệt trong đám quang đoàn màu đỏ nhạt, ánh mắt lóe lên, lấy ra 1 quang đoàn màu tím nhạt, không chút do dự dùng xuống.
Sau khi dùng xong, Lục Trạch nhắm mắt lại, chuẩn bị bắt đầu vận khí tu luyện, lại phát hiện quang đoàn màu tím nhạt vậy mà hóa thành một luồng khí lưu mát lạnh tiến vào mi tâm của hắn, sau đó, hắn cảm thấy tinh thần lực của mình vậy mà tăng lên một tia.
Điều này khiến hắn chấn kinh mở to mắt.
Cảnh giới võ giả, còn chưa từng nghe nói có người có thể tu luyện tinh thần lực.
Tinh thần lực của hắn cường đại là thành quả do linh hồn hắn dung hợp với tiền thân, ngay cả như vậy, một tiểu quang đoàn màu tím xuống bụng vẫn có thể cảm nhận được tăng lên một tia, nếu chỉ là tinh thần lực của một người bình thường, vậy đã tăng lên không ít rồi!
Hơn nữa, luồng khí lưu mát lạnh này chảy qua, vậy mà khiến đại não hắn trở nên cực kỳ rõ ràng.
Lục Trạch vội vàng nhắm mắt lại lần nữa, trong đầu hồi tưởng Cơ Sở Bộ Pháp và Cơ Sở Quyền Pháp, không ngừng tìm kiếm thiếu sót của bản thân, không ngừng cải tiến.
Đợi đến khi cảm giác mát lạnh biến mất, Lục Trạch phát hiện cảnh giới võ kỹ cơ sở của mình đã tăng lên một đoạn lớn, thêm một lần nữa, tuyệt đối có thể đột phá đến cảnh giới viên mãn!
Hắn nhịn kích động trong lòng, không chút do dự lấy ra một quang đoàn siêu nhỏ màu tím nhạt khác nuốt xuống.
Khí lưu trong mát lại một lần nữa xuất hiện, Lục Trạch không lãng phí thời gian, lại một lần nữa bắt đầu suy diễn võ kỹ cơ sở của mình.
Dần dần, Lục Trạch đứng dậy, ngay trong căn phòng không lớn bắt đầu chậm rãi vận khởi Cơ Sở Quyền Pháp và Cơ Sở Bộ Pháp.
Từ lúc đầu mỗi chiêu mỗi thức đều vô cùng gượng gạo, đến khi trở nên lưu loát, cuối cùng trong lúc bộ pháp lay động, quyền pháp biến hóa, tựa như hô hấp vậy, cực kỳ tự nhiên.
Nhưng chỉ là chậm rãi đạp ra bộ pháp, chậm rãi xuất quyền, thân ảnh của hắn đã trở nên cực nhanh, nắm đấm oanh vào không khí đều xuất hiện tiếng nổ vang như sấm trầm.
Đợi đến khi cảm giác mát lạnh biến mất, Lục Trạch dừng động tác, mở mắt ra, hắn mặt không biểu tình, tinh quang trong mắt lóe lên, một bộ phong phạm cao thủ!
Nhưng loại phong phạm cao thủ này cũng không duy trì được bao lâu, Lục Trạch đã nhếch miệng cười ngốc.
Con mẹ nó lão tử quả nhiên là thiên tài!
Viên mãn rồi! Cơ Sở Quyền Pháp và Cơ Sở Bộ Pháp viên mãn rồi!
Mãi đến sau khi viên mãn, Lục Trạch mới phát hiện, tất cả chiêu thức, bất quá chỉ là vận dụng lực lượng mà thôi.
Quyền có thể là chưởng, chưởng cũng có thể là quyền, vào thời khắc mấu chốt nhất sử dụng lực đạo thích hợp nhất, đây là một loại cảnh giới tự tại.
Vận dụng lực lượng, mới là pháp.
Nếu tiếp tục đi sâu vào, nói không chừng có thể khai phát ra chiêu thức dùng nhục thân phát huy lực lượng gấp mấy lần, thậm chí mấy chục lần.
Đương nhiên, nói không chừng thân thể sẽ vì không chịu nổi loại lực lượng này mà sụp đổ.
Võ kỹ cơ sở viên mãn khiến Lục Trạch khống chế lực lượng thân thể đạt tới một mức độ kinh người, thậm chí sau này cho dù lực lượng thân thể tăng vọt, không cần bao lâu hắn cũng có thể hoàn toàn thích ứng, sẽ không xuất hiện tình huống đầu nặng đuôi nhẹ, khó lòng điều khiển.
Hơn nữa, tu luyện những võ kỹ khác cũng sẽ làm ít công to!
Lầu cao vạn trượng dựng lên từ đất bằng, chỉ có học được cộng trừ nhân chia mới có thể học toán cao cấp, đạo lý này cũng vậy!
Tuy hiện tại Lục Trạch chỉ có võ giả phẩm 4, nhưng toàn bộ tiểu cảnh giới thối thể đều viên mãn, cộng thêm Cơ Sở Bộ Pháp và Cơ Sở Quyền Pháp cấp viên mãn, Lục Trạch có lòng tin chiến thắng võ giả phẩm 8 bình thường.
Thậm chí, còn có thể chống lại võ giả phẩm 9!
Ánh mắt Lục Trạch lóe lên, xem ra, ngày lành của Lục Ly đã hết rồi!
Lần nào cũng bị nàng đánh, hắn không cần mặt mũi sao!!
Ngày mai, đến lượt hắn đánh nàng.
Bất quá, Lục Trạch hơi sững sờ, luôn cảm thấy đánh muội muội của mình không tốt lắm.
Phải làm sao đây?
Đánh mông?
Ý nghĩ này vừa hiện lên, trong đầu liền hiện ra nụ cười ôn nhu của Lục Ly, một luồng hàn ý từ đáy lòng dâng lên.
Thôi bỏ đi, sẽ chết người đó!
Ngày mai rồi tính!
Khóe miệng Lục Trạch nhếch lên, tâm tình tương đối không tệ.
(Hết chương này)

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất