Tùy Thân Liệp Thú Không Gian

Chương 14 Đây là thỏ thành tinh rồi à?

Chương 14 Đây là thỏ thành tinh rồi à?
Thu từng tiểu quang đoàn vào trong túi, khóe miệng Lục Trạch điên cuồng nhếch lên, nơi này đúng là một chỗ tốt.
Rất nhanh, số tiểu quang đoàn Lục Trạch thu được đã đột phá 100.
Đúng lúc này, Lục Trạch phát hiện thứ xuất hiện ở chỗ rẽ vậy mà lại là một con Thỏ Siêu Khổng Lồ.
Đây chính là con thỏ có kích cỡ gần bằng Cự Lang Màu Xanh đó.
Lục Trạch lúc này đã không còn đường lui, nếu để nó kêu lên, chắc chắn sẽ nhắc nhở những con thỏ phía sau rằng sau khi đám thỏ phía trước rẽ ngoặt thì không chạy ra ngoài, trái lại đã bị giết chết.
Ánh mắt hắn lóe lên, chân đạp xuống mặt đất, mượn lực từ mặt đất, toàn lực vung ra một quyền.
Một quyền này đánh ra vậy mà mang theo vài phần âm thanh rít gào chói tai, uy lực cực mạnh!
Thể tích của Thỏ Siêu Khổng Lồ rất lớn, thông đạo này vừa khít với thân thể nó, khiến nó không thể linh hoạt xoay hướng.
Hiển nhiên nó không ngờ thứ mình gặp ở góc rẽ không phải tình yêu, mà là nắm đấm úp thẳng vào mặt.
Ầm!
Một tiếng trầm đục vang lên, nắm đấm của Lục Trạch vững vàng nện lên trán Thỏ Siêu Khổng Lồ.
Lực lượng khổng lồ xuyên qua nắm đấm, từ thân thể Lục Trạch gào thét lao về phía Thỏ Siêu Khổng Lồ, đánh nó nằm sấp xuống đất.
Lục Trạch lại không hề buông lỏng cảnh giác, loại thỏ có thể hình như vậy, hắn mới không tin chỉ 1 quyền là chết.
Hàn quang trong mắt hắn lóe lên, thừa dịp con thỏ bị đánh đến mơ hồ, từng quyền từng quyền dốc sức nện lên đầu nó.
Tiếng trầm đục ầm ầm vang lên không dứt bên tai, vọng khắp cả thông đạo.
Đám thỏ bên trong sau khi nghe thấy âm thanh thì tiếng kêu càng thêm cuồng táo, Lục Trạch lại ngoảnh mặt làm ngơ, chuyện sau đó đến lúc ấy rồi tính, hiện tại, trước hết phải xử chết con này đã.
Lục Trạch không giữ lại chút nào mà phát huy lực lượng, bạch quang toàn thân có chút chói mắt, 4 tầng luyện thể da thịt gân cốt đều đã viên mãn, thực lực có thể sánh với võ giả phẩm 8 bình thường.
5 quyền, 10 quyền, 15 quyền…
Mỗi lần Thỏ Siêu Khổng Lồ giãy giụa muốn đứng dậy đều tiếp tục bị nện ngã xuống đất, dần dần, giãy giụa càng lúc càng yếu, nắm đấm của Lục Trạch lại chưa từng ngừng lại, như máy đóng cọc vậy, ổn định lại bền bỉ!
Mãi đến khi Thỏ Siêu Khổng Lồ bất động, thân thể bắt đầu hóa thành tro tàn, Lục Trạch mới dừng lại.
Hắn cúi đầu nhìn sau khi Thỏ Siêu Khổng Lồ hóa thành tro tàn, để lại 5 đoàn quang đoàn màu đỏ nhạt cùng 1 đoàn quang đoàn màu tím nhạt lớn cỡ hạt dẻ cười, tuy quang đoàn màu đỏ nhạt chỉ có 5 cái, nhưng thể tích của 5 đoàn quang đoàn này lớn hơn trước kia mấy lần.
Còn quang đoàn màu tím nhạt, Lục Trạch vẫn là lần đầu gặp phải.
Hắn nhìn quang đoàn màu tím nhạt, trông thần bí vô cùng, điều này khiến Lục Trạch càng thêm hiếu kỳ với không gian này, ngoại trừ màu đỏ, còn có màu tím sao?
Khó trách con thỏ kia có thể chịu được nhiều quyền của hắn như vậy, nhìn quang đoàn này là biết, thực lực quả thật không yếu.
Bất quá, Lục Trạch phát hiện, con thỏ này so với Cự Lang Màu Xanh vẫn còn kém rất nhiều.
Sau khi nhặt quang đoàn lên, Lục Trạch phát hiện tiếng kêu cuồng táo của đám thỏ vốn có trong thông đạo đã lắng xuống, nhưng cũng không còn con thỏ nào xông ra nữa.
Lục Trạch nghĩ một lát, định rẽ qua xem thử.
Hắn đạp lên một lớp tro tàn dày trên mặt đất, quay đầu đi qua, còn chưa kịp nhìn rõ tình huống, đã bị một móng thỏ khổng lồ úp thẳng lên đầu.
Nếu không phải Lục Trạch vào thời khắc mấu chốt toàn lực phòng ngự, một trảo này có lẽ đã trực tiếp lấy mạng hắn.
Lục Trạch vội vàng đạp mạnh hai chân về phía trước, thân thể bắn ngược về hướng lúc đến, biến mất ở góc rẽ, vừa khéo tránh được lần trảo kích tiếp theo của con thỏ.
Trở lại chỗ rẽ, Lục Trạch vẻ mặt ngơ ngác, con thỏ này thành tinh rồi à???
Con mẹ nó dùng chiêu vừa rồi của ta để đối phó ta?
Hắn sờ sờ mặt mình, lúc này trên mặt toàn là máu tươi.
Móng vuốt khổng lồ của con thỏ vô cùng sắc bén, cho dù da thịt gân cốt của hắn đều đã viên mãn, da mặt dày vô cùng, vẫn để lại vết thương sâu hoắm.
Lục Trạch vừa lui đi, trong hang động lại một lần nữa truyền đến tiếng thỏ kêu cuồng táo.
Lục Trạch suy tư chốc lát, mày hơi nhíu lại, xoay người đi ra ngoài hang động.
Xem ra tiếp tục ở lại đây cũng chẳng thu hoạch được gì nữa, chi bằng rời khỏi.
Lục Trạch đi ra khỏi hang động, đang định rời đi, lại nghe thấy trong bụi cỏ cách đó không xa truyền đến tiếng sột soạt, sau đó 2 con thỏ siêu khổng lồ, 1 trắng 1 đen, chạy về phía này.
Lục Trạch và 2 con thỏ chạm mặt, đồng thời sững sờ.
Lục Trạch nhìn 2 con thỏ, sau đó sắc mặt đột nhiên biến đổi, 2 con thỏ này sẽ không phải là muốn chặn hắn từ cái hang động này đấy chứ??
Yêu nghiệt như vậy sao?? Đây là thỏ thành tinh rồi à?
Chẳng lẽ thỏ thời tinh tế lại thời thượng như vậy? Đều có thể thành tinh rồi sao??
Mà sau khi 2 con thỏ nhìn thấy Lục Trạch, lập tức gào lên một tiếng, hai chân sau thô tráng đạp mạnh, hóa thành tàn ảnh lao về phía hắn.
Ánh mắt Lục Trạch trầm xuống, lùi bước tránh khỏi cú vồ của 2 con thỏ khổng lồ, đồng thời hai tay hóa quyền thành chưởng, dựng chưởng thành đao, dốc sức đánh về phía cổ chúng.
Loại công kích này, nếu là những con thỏ khác, chắc chắn đã trực tiếp nổ tung, nhưng 2 con thỏ lại linh hoạt vung móng chặn lại bàn tay, chỉ bị đánh văng ra mấy mét mà thôi.
Vừa rơi xuống đất, chúng lại một lần nữa lao về phía Lục Trạch.
Hơn nữa, Lục Trạch có chút cạn lời phát hiện, con mẹ nó trong hang động phía sau lại chui ra 2 con thỏ cùng kiểu như vậy.
4 đánh 1, Lục Trạch cảm thấy có lẽ mình cần viết di chúc rồi…
4 con thỏ chậm rãi bao vây Lục Trạch từ 4 phương hướng.
Lục Trạch bị vây ở giữa, sắc mặt bình tĩnh, những ngày này thường xuyên gặp tuyệt cảnh, hắn đã quen rồi.
Tuy sẽ không thật sự chết, nhưng đau đớn khi tử vong và sau khi chết không thể tiếp tục săn bắn mới là vấn đề lớn, có thể không chết, Lục Trạch tuyệt đối sẽ không muốn chết.
Nếu không, hắn cũng sẽ không đối mặt với Đại Bàng Vàng sải cánh vượt quá 10 mét mà còn làm mấy động tác hoa hòe hoa sói.
Tình huống hiện tại, Lục Trạch chỉ có thể lựa chọn bình tĩnh đối mặt.
Rất nhanh, 4 con thỏ đồng thời nhào về phía Lục Trạch, ánh mắt Lục Trạch lạnh lẽo, chân phải đạp mạnh, dịch ngang sang trái 1 bước, tránh khỏi trảo kích của 3 con thỏ trong đó, nhưng cũng bị lợi trảo của 1 con thỏ rạch rách lưng.
Máu tươi tuôn chảy, Lục Trạch như không hề hay biết, quyền phải của hắn rẽ không khí, phát ra tiếng nổ vang, đánh trúng cổ của 1 con Thỏ Trắng.
Rắc.
Một tiếng xương gãy yếu ớt vang lên, con thỏ này bị đánh bay hơn 10 mét, nặng nề ngã xuống đất.
Vừa rồi ở trong thông đạo, độ cao chỉ có 1,5 mét, hắn khom lưng ra quyền, tuy đã dùng hết toàn lực, nhưng cũng không tính là cực hạn của mình.
Hiện tại, hắn mới xem như không chút cố kỵ vung ra nắm đấm!
Thỏ Trắng ngã trên mặt đất, co giật mấy cái, lảo đảo muốn đứng lên.
Khóe miệng Lục Trạch nhếch lên, vất vả lắm mới đánh ra một lỗ hổng, còn muốn đứng lên, nghĩ nhiều rồi đấy!
Hai chân hắn đạp đất, cỏ xanh lẫn bùn đất bị hắn đạp văng lên giữa không trung.
Mượn lực phản chấn, thân thể Lục Trạch bắn mạnh ra, đột phá vòng vây của 3 con thỏ vừa rơi xuống đất đang định lại nhào tới, xông đến trước mặt Thỏ Trắng.
Ầm ầm ầm!!
Liên tiếp 3 quyền, hoàn thành trong chớp mắt.
Dưới thân Thỏ Trắng bị chấn mở thành một hố tròn nông có đường kính hơn 2 mét, mà cổ của Thỏ Trắng đã bị 3 quyền nện gãy, thân thể bắt đầu chậm rãi hóa thành tro tàn,
Lúc này, 3 con thỏ còn lại đã nhào tới sau lưng hắn.
Kình phong cuốn lên, mang theo sắc bén, móng vuốt còn chưa chạm tới da thịt, da hắn đã hơi đau nhói.
(Hết chương này)

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất