“Muội muội.” Trong lòng mỹ phụ đầu bạc cả kinh muốn chạy tới tương
trợ muội muội mình nhưng lại bị Viêm Tẫn bám trụ, nàng ngày càng sốt
ruột, oanh một tiếng, chưởng về phía Viêm Tẫn.
Nhưng mà Viêm Tẫn
sao có thể để nàng thành công được? Vốn dĩ mỹ phụ đầu bạc ngăn cản Viêm
Tẫn cứu Mộ Như Nguyệt, nhưng hiện tại tình thế đã đảo ngược.
Chạng vạng hoàng hôn, Dạ Vô Trần lạnh lùng nhìn vẻ mặt sợ hãi của mỹ phụ tóc đen, rút trường kiếm màu tím ra.
Thời điểm nhìn thấy trường kiếm màu tím, thân thể Mộ Như Nguyệt khẽ chấn động.
“Mặt nạ bạc!”
Nam nhân mang mặt nạ bạc chính là Dạ Vô Trần!
Khó trách nàng có cảm giác quen thuộc như vậy, buồn cười là nàng cũng không biết Dạ Vô Trần vẫn luôn ở bên cạnh mình. Giờ phút này, trong lòng Mộ
Như Nguyệt rất phức tạp, không biết nên xem Dạ Vô Trần là ai.
Thiếu niên thuần khiết vừa gặp mặt đã gọi nàng tỷ tỷ, hay là mặt nạ bạc cường đại tà mị? Rốt cuộc ai mới chân chính là hắn...
“Ngươi... ngươi dừng tay!”
Nhìn Dạ Vô Trần đi về phía mình, mỹ phụ tóc đen thật sự sợ hãi, nàng nhích