“Nguyệt Nhi”, Dạ Vô Trần chậm rãi đi tới trước mặt Mộ Như Nguyệt, duỗi
tay kéo nàng vào ngực, ngón tay thon dài vuốt ve mái tóc nàng, ánh mắt
nhu tình chăm chú nhìn thiếu nữ trong ngực: “Ta cũng muốn nói cho ngươi
biết, nhưng ta biết với tính cách của ngươi nhất định sẽ không ngồi yên
mặc kệ, ta không muốn ngươi gặp nguy hiểm.”
Thân thể Mộ Như Nguyệt hơi chấn động nhưng không đẩy Dạ Vô Trần ra, tùy ý hắn ôm nàng trong ngực.
Nàng không phải người không nói đạo lý, tuy nam nhân này gạt nàng nhưng hắn
cũng có lý do riêng của mình, trong tình huống này, nếu đổi lại là nàng, nàng cũng sẽ làm như vậy.
Chẳng qua hắn đã lừa gạt nàng cho nên nàng muốn trừng phạt hắn một chút...
“Nguyệt Nhi.” Dạ Vô Trần rũ mắt ngóng nhìn thiếu nữ trong ngực, ngón tay thon