Mộ Như Nguyệt hung dữ trừng mắt hắn, dung nhan hơi đỏ ửng, cắn răng nói: “Lúc trước là ai cởi hết chạy vào chỗ ta đang tắm? Lúc đó ngươi rốt
cuộc có rắp tâm gì?”
“Bởi vì vi phu muốn để ngươi phụ trách.” Dạ Vô Trần rất thành thật, nói thẳng mục đích của mình ra.
“Dạ Vô Trần!” Mộ Như Nguyệt nắm chặt nắm tay, khắc chế lắm mới không cho
hắn một đấm, “Ta không nói muốn gả cho ngươi, hiện tại thánh chỉ kia căn bản không thể ép buộc được ta!”
“Vi phu có thể chờ”, Dạ Vô Trần
ôn nhu ôm thiếu nữ vào ngực, cười tà mị, “Chờ đến ngày nương tử nguyện ý gả cho ta, bất quá, trong thời gian đó nếu có nam nhân khác xuất hiện
bên cạnh ngươi, khó tránh khỏi vi phu sẽ ghen, cho nên bọn họ chỉ có thể có kết cục như Phượng Kinh Thiên.”
“Phượng Kinh Thiên, ngươi nói là yêu nghiệt kia?” Mộ Như Nguyệt nghi hoặc nhìn hắn, “Ngươi làm gì Phượng Kinh Thiên vậy?”
Dạ Vô Trần nhướng mày nhìn thiếu nữ trong ngực, khuôn mặt dần hiện vẻ tà
khí, “Cũng không có gì, chẳng qua là khiến hắn nửa năm không thể xuống