Viêm Tẫn khẽ thở dài, hắn vừa định xoay người đi ra lại nhìn thấy Mộ Như Nguyệt hung hăng cầm kéo đâm vào đùi mình.
Máu tươi bắn ra, nhiễm đỏ quần áo.
“Nha đầu, ngươi điên rồi!” sắc mặt Viêm Tẫn đại biến, trong lòng đã hận
không thể lập tức giết Điệp Y kia, nếu không phải hắn không yên tâm Mộ
Như Nguyệt, hắn đã sớm đem nữ nhân kia ra bằm thây vạn đoạn!
Mộ Như Nguyệt nhắm mắt lại, không nói gì, chỉ có cảm giác đau đớn mới có thể khiến nàng tỉnh táo.
Thân thể Viêm Tẫn khẽ run lên, hắn đột nhiên đi đến trước giường nhìn máu
tươi trên người thiếu nữ, chợt đau lòng.Tuy hắn không có loại tình cảm
nam nữ với Mộ Như Nguyệt nhưng mấy ngày nay ở chung, hắn đã sớm coi nàng là người thân của mình, cũng là người thân duy nhất của hắn trên đời
này...
“Nha đầu, thật xin lỗi.”
Viêm Tẫn nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra là một mảnh kiên định, đường cong dung nhan kiên nghị, khí