“Vi phu đã từng nói, ở bên cạnh ngươi, ta cam nguyện làm một ngốc tử”,
Dạ Vô Trần gắt gao ôm Mộ Như Nguyệt vào ngực, khóe môi cong lên một nụ
cười ôn nhu, nhưng đáy mắt lại đầy tà khí, “Nương tử, hiện tại có phải
chúng ta nên tìm người nào đó tính sổ không?”
Hắn không thể tưởng tượng nếu đêm qua hắn không xuất hiện thì sẽ có hậu quả thế nào.
Hắn cũng không quên được vết máu trên người nàng, nhất định là vì cố gắng
duy trì tỉnh táo mà tự làm mình bị thương, làm sao hắn có thể không đau
lòng?
Nghĩ đến nữ nhân hãm hại Mộ Như Nguyệt, trong mắt Dạ Vô Trần hiện lên sát khí: “Vân Hàn, đem nữ nhân kia vào đây cho bổn vương!”
“Vâng, chủ tử.”
Vừa dứt lời, Vân Hàn liền xách nữ tử áo đen đi vào, đúng lúc này, khăn che