Mộ Như Nguyệt nở nụ cười, có điều nụ cười này không hề ấm áp, vẫn lạnh lẽo khiếp người.
“Nếu đã biết ta không thích ngươi, vậy không cần thiết dây dưa ta, ngươi
không cách nào so được với Vô Trần, một còn không bằng một cọng tóc của
hắn.”Nhất thời Dạ Dịch Hoa trầm mặc, bất luận kẻ nào cũng không biết hắn suy nghĩ gì. Mộ Như Nguyệt không thèm để ý tới hắn, xoay người rời
khỏi.
Thời điểm nàng mới bước được nửa bước, phía sau truyền đến
một giọng nam dễ nghe: “Mộ Như Nguyệt, hẳn là ngươi đã biết có người của Tiêu gia đến Tử Nguyệt quốc chúng ta làm khách, yêu cầu người tôn quý
nhất Tử Nguyệt quốc tiếp đãi, ở Tử Nguyệt quốc này ngoài Quỷ Vương và