Sắc mặt Tiêu Mẫn hơi đổi, mặc dù Tiêu gia quyền thế, nàng cũng không thể ăn đan dược như ăn kẹo được, nhưng nữ nhân trước mặt này lại xem đan
dược không khác gì kẹo bình thường.
Điều này làm sao Tiêu Mẫn tâm cao khí ngạo chịu được?
“Tiện nhân!” Tiêu Mẫn gắt gao cắn răng, một ngọn lửa bao quanh trường tiên, đánh về phía Mộ Như Nguyệt.
Tiêu Mẫn hung hăng vung roi lửa về phía thiếu nữ làm mình ghen ghét đến
nghiến răng nghiến lợi kia. Chỉ cần nàng chết, đan dược đều thuộc về
mình...
Hiện tại, Tiêu Mẫn hoàn toàn bị lửa giận làm đầu óc mê
muội, cũng không suy nghĩ xem tại sao Mộ Như Nguyệt lại có nhiều đan
dược đến vậy?
Mộ Như Nguyệt nâng kiếm chặn roi của Tiêu Mẫn, thời điểm roi và kiếm chạm nhau, đột nhiên sinh ra một lực lượng cường đại