“Ngươi đánh đủ chưa?” Một thanh âm lạnh lùng từ miệng thiếu nữ truyền đến.
Nàng khẽ nâng mắt, lạnh lùng nhìn Tiêu Mẫn đang tràn đầy kinh ngạc, bỗng
nhiên lấy một viên đan dược trong nhẫn không gian ra nuốt vào, thân thể
vốn đầy vết thương chậm rãi hồi phục bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn
thấy được.
Nếu không phải một thân quần áo rách nát, chỉ sợ không có ai tin vừa rồi nàng bị đánh...
“Có phải ta nên cảm ơn ngươi đã cho ta cơ hội đột phá không?” Thiếu nữ chậm rãi cong khóe môi, ánh mắt băng hàn.
Tiêu Mẫn run cầm cập, vẻ mặt không dám tin nhìn Mộ Như Nguyệt, nữ nhân này lại mượn công kích của mình để đột phá?
Đương nhiên, nếu không nhờ Tiêu Mẫn đánh, sợ là trong vòng hai tháng nữa Mộ
Như Nguyệt cũng không thể đột phá, cho nên chuyện này đúng là nên cảm ơn Tiêu Mẫn.”Ngươi... ngươi không phải người!”
Tiêu Mẫn sợ hãi lui
về phía sau hai bước, bờ môi run nhẹ, nàng vung trường tiên về phía Mộ