Ánh trăng mờ ảo chiếu vào một thân ngân bào của nam nhân. Dưới ánh
trăng, hắn tôn quý làm người khác không dám nhìn thẳng, giống như một
quý tộc chân chính.
Trong lòng Mộ Như Nguyệt vừa động, trên người nam nhân này toát ra một loại hơi thở mà nàng quen thuộc.
Đặc biệt là ánh mắt của hắn khi nhìn nàng, bất giác khiến tim nàng cũng đau đớn theo...
Nam nhân nhìn nàng một lần cuối cùng, xoay người biến mất trong ánh trăng.
Dù hắn đã rời đi, nhưng trong phòng vẫn còn lưu lại hơi ấm của hắn...
“Ngươi rốt cuộc là người nào?”
Tại sao lại khiến nàng cảm thấy quen thuộc như vậy...
Nhưng mà, hắn cho nàng cảm giác không giống Vô Trần, Vô Trần tà mị mang theo
ấm áp, chỉ cần hắn đứng bên cạnh nàng sẽ cảm thấy an tâm, mà nam nhân
này lại rất nguy hiểm...
Ngón tay khẽ vuốt qua môi mỏng, nơi đó còn lưu lại hơi thở của nam nhân kia.
Có lẽ, sau này nàng sẽ biết thân phận nam nhân này.
---------------
Hôm sau, trong Tiêu gia, Mộ Như Nguyệt nhìn thấy một người mà nàng không thể nào ngờ được hắn sẽ xuất hiện ở đây.
Thời điểm nhìn thấy nam nhân kia, trong lòng nàng vui vẻ, vội vàng tiến lên
nghênh đón, dung nhan tuyệt sắc nở nụ cười rực rỡ, phong hoa tuyệt đại: