Tiêu thành.
Trên đường phố, người người đi lại nhộn nhịp.
Dạ Vô Trần ôm cái túi, bên môi hàm chứa ý cười lười biếng, ánh mắt thường
liếc về phía thiếu nữ đi bên cạnh, nụ cười càng thêm tà mị động lòng
người.
Nam nhân tuấn mỹ như thế xuất hiện lập tức hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người...
Đột nhiên, nam nhân dừng bước, ánh mắt xuyên qua đám người, dừng trên một
thân ảnh hồng y: “Nguyệt Nhi, hình như ta nhìn thấy một người quen...”
Người quen?
Mộ Như Nguyệt quay đầu nhìn lại, theo ánh mắt nam nhân, nàng nhìn thấy một hồng y nữ tử.
Dung mạo nữ nhân này khuynh thành tuyệt mỹ, làn da trắng nõn mịn màng, môi
đỏ hơi nhếch lên, mắt phượng hàm chứa ý cười tà mị, dường như nàng cũng
nhìn thấy Dạ Vô Trần, ánh mắt hơi sáng lên, đi về phía bên này.”Trần,