Sắc mặt nam nhân nghiêm túc, ống tay áo phất ra một luồng gió đen thổi
tan làn sương đỏ, nhưng mà, sương đỏ tan ra lại không thấy bóng dáng Nam Cung Tử Phượng.
Trên người hắn tràn ngập sát khí, ánh mắt tím
càng thêm lạnh lẽo, đột nhiên, một hơi thở quen thuộc từ sau lưng truyền đến làm thân thể hắn cứng đờ, đồng thời cũng làm hàn khí trong mắt hắn
biến mất...
Hắn hiện tại ôn nhu chưa từng có, mắt tím tà mị cũng trở nên nhu hòa.
Nhưng mà...
Nghĩ đến bộ dáng của mình bây giờ, trong lòng hắn lại đau xót.
“Ngươi là Vô Trần, đúng không?” Thanh âm thiếu nữ mềm nhẹ, thậm chí còn có chút run rẩy khó phát hiện.
Thân thể nam nhân cứng đờ, hắn rất muốn xoay người ôm nữ nhân mình yêu vào
ngực, nói cho nàng biết ngày đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn biết, hắn không thể...
Không thể kéo nàng vào tình cảnh nguy hiểm.
Mộ Như Nguyệt đi vòng ra trước mặt nam nhân, ngước mặt chăm chú nhìn vào
con ngươi màu tím của hắn: “Từ lần đầu nhìn thấy ngươi, ngươi đã mang