Mộ Như Nguyệt hiển nhiên rất tức giận.
Lần đầu tiên, nàng không
trách hắn là vì biết hắn có lý do riêng, nhưng mà, lần này hắn vẫn làm
theo ý mình, nửa năm qua nàng lúc nào cũng lo lắng an toàn của hắn, hắn
lại rõ ràng ở bên cạnh nàng mà không chịu lộ mặt.
Nam nhân này không biết điều nàng muốn là gì.
“Dạ Vô Trần, cho ta một lời giải thích.”
Đây là lần đầu Mộ Như Nguyệt kêu cả họ cả tên hắn.
Dạ Vô Trần hoảng hốt, hắn nhanh chóng tiến lên cầm chặt tay Mộ Như Nguyệt, trong lòng cực kì sợ hãi, nỗi sợ hãi mãnh liệt giống như lúc hắn trơ
mắt nhìn cha mẹ chết trong tay thủ hạ Thánh Nữ Môn.
“Nguyệt Nhi,
ta nói hết với ngươi”, Dạ Vô Trần nắm chặt tay nàng, sợ vừa buông tay